Nữ bác sĩ 3 con gây bão mạng với phát biểu: "Đừng sống vì con"

|

"Đừng sống vì con, hãy sống vì mình" là lời phát biểu ngược dòng của nữ bác sĩ khiến cộng đồng mạng dậy sóng.

Chẳng phải tự nhiên mà ông cha ta có câu: “Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà”. Hãy thử một buổi chiều ra công viên gần nhà, bạn sẽ bắt gặp vô số cảnh bà ẵm cháu, mẹ ẵm con, trên tay khư khư một bát đồ ăn các loại.

Cứ vài câu à ơi đánh lạc hướng, bà và mẹ lại nhanh tay đút cho đứa trẻ một miếng. Bài ca muôn thưở từ nịnh nọt, dỗ dành cho tới cáu gắt, dọa nạt... ngay sau đó sẽ được áp dụng khi số thìa thức ăn đút cho con chưa đủ định mức...

Có vẻ như, tư tưởng “nó còn bé, chưa biết gì” đã ăn sâu vào suy nghĩ của người Việt bao đời, khiến đứa trẻ cứ nằm mãi trong cái bọc chở che, quan tâm quá mức của gia đình. Để rồi khi trưởng thành, chúng là những thanh niên yếu ớt, thiếu hiểu biết cả về kỹ năng sống và thể chất.

Nữ bác sĩ Trần Thị Huyên Thảo (37 tuổi), một bà mẹ 3 con, tác giả nổi tiếng của cuốn sách Chào con! Ba mẹ đã sẵn sàng một lần nữa chia sẻ chuyện "hi sinh cho con cái" dựa trên góc nhìn của một phụ nữ - vừa là mẹ vừa là bác sĩ.

Bài viết đã được nhiều bậc cha mẹ quan tâm và chia sẻ. Ảnh: Facebook
Bài viết đã được nhiều bậc cha mẹ quan tâm và chia sẻ. Ảnh: Facebook

Bài viết sâu sắc của chị Huyên Thảo ngay lập tức nhận được sự đồng tình ủng hộ của đông đảo ông bố bà mẹ, với 3.600 lượt thích và 2.000 lượt chia sẻ. 

Chân dung người phụ nữ với tư duy bơi ngược dòng: "Đừng sống vì con, hãy sống vì mình", chị Trần Thị Huyên Thảo
Chân dung người phụ nữ với tư duy bơi ngược dòng: "Đừng sống vì con, hãy sống vì mình", chị Trần Thị Huyên Thảo

Nhận được sự ủng hộ của đông đảo các bậc phụ huynh, chị Huyên Thảo cũng không vì thế mà ngạc nhiên. Theo tác giả bài viết này, thì chính tiêu đề đã là sự đúc kết của tất cả. “Đó là câu chuẩn nhất từ hiện thực cuộc sống gia đình hàng ngày mà tôi trông thấy.

Nhiều người làm cha mẹ luôn tỏ ra lo lắng cho con quá mức, đầu tư quá tay, và định hướng tương lai một cách ép buộc, kỳ vọng quá sức ở con mình. Có những việc chúng ta nghĩ là con còn nhỏ không thể làm được, nhưng khi dằn lòng buông tay, cho con cơ hội thể hiện thì chúng có thể tạo ra kỳ tích bất ngờ", chị Thảo chia sẻ.

Chị Thảo bảo, chị hiểu rất rõ những áp lực căng thẳng khi làm con, kể cả trưởng thành rồi, nhiều bạn trẻ vẫn bị bố mẹ quản lý, quan tâm thái quá, không thể sống vô tư, thoải mái. Nhất là khi không đạt ước nguyện như đỗ trường chuyên, đoạt giải học sinh giỏi, học bổng… đứa trẻ sẽ bị lôi ra mắng mỏ, khiển trách, so sánh với con nhà khác.

"Về mặt y khoa, chuyên môn của mình, tôi thấy việc lo lắng quá mức cho sức khoẻ của trẻ trong cuộc sống hiện đại cũng không tốt. Phải để trẻ bị ngã, bị đau, bị ốm thì chúng mới khoẻ mạnh, tăng cường miễn dịch; trải qua chuyện không vui chúng mới trưởng thành lạc quan hơn”.

Là bà mẹ dày dạn kinh nghiệm nuôi tới 3 đứa con, chị Thảo cho biết, lũ trẻ nhà chị mỗi đứa một cá tính, mỗi khi tập trung ai cũng đau đầu. “Mình luôn làm đúng như quan điểm đã nêu ra trong bài viết, với hi vọng các con lớn lên sẽ thành người tự lập, dám nghĩ dám làm, bố mẹ về già có thể an nhàn hưởng thụ”.

Hãy để cho con được tự đứng dậy sau khi vấp ngã, để đứa trẻ hiểu được giá trị của những bước chân
Hãy để cho con được tự đứng dậy sau khi vấp ngã, để đứa trẻ hiểu được giá trị của những bước chân

Nội dung bài viết "gây bão" của chị Trần Thị Huyên Thảo:

ĐỪNG SỐNG VÌ CON! HÃY SỐNG VÌ MÌNH

Có những ba mẹ mỗi khi con bệnh, nhìn con bệnh 1, nhìn ba mẹ bệnh 10, tưởng bệnh nhân là ba mẹ chứ không phải đứa con cười tươi roi rói.

Có những ba mẹ mỗi khi con bị té đau thì đau xé xắt, y như mình đang bị vậy. Lo lắng, xót xa 100 lần so với độ 'nặng' thực tế xảy ra.

Có những ba mẹ khi con đi học, gửi con đi mà con khóc 1, ba mẹ cũng thi nhau khóc, khóc ở bên trong, khóc cả ra ngoài. Lo con không biết có được đối xử tốt hay không, không biết có hòa nhập hay không, không biết có khó khăn cho con hay không! Ước gì mình ủ được con mãi mãi!

Có những ba mẹ con chạy chút cũng lo vì sẽ té, con nhảy xíu cũng lo vì sợ ngã, con chơi nước cũng lo vì sợ nhiễm lạnh, con cười nhiều cũng lo bị lộn ruột, con muốn làm này làm kia, thì can ngăn trước hết, vì tất cả những nguy cơ tiêu cực có thể xảy ra!

Lo từ khi còn nhỏ, đến khi lớn tướng!
Từ khi còn độc thân, đến cả khi có gia đình riêng!
Lo đến mức muốn can thiệp mọi thứ!

Lo những cái lo không kiểm soát được! Dù biết không kiểm soát được, nhưng vẫn cứ lo!
Những cái lo làm ngạt thở, cả người lo, lẫn người “bị” lo!
Lo đến mức, quên mất sống cho mình!

Đến khi về già, không thấy con “nghe lời” mình nữa, lại trách con bất hiếu, vì trước giờ ba mẹ sống vì con, mà bây giờ con không biết ơn ba mẹ!

Làm người “bị lo” sống trong kìm kẹp, nặng gánh nợ sinh thành suốt đời nặng nhọc như tảng đá đè người, không có thời gian để sống cho mình, sống để làm những gì mình muốn, sống để được là chính mình, và mãi không lớn được! Vì thật ra có bao giờ được cho cơ hội để lớn đâu!

Thế giới này, hồng quá cũng thành xám xịt, vui quá cũng trở thành buồn. Chở che quá, lại trở thành lãng phí! Lãng phí cuộc đời của ba mẹ, và của cả con!
Thế giới này, hồng quá cũng thành xám xịt, vui quá cũng trở thành buồn. Chở che quá, lại trở thành lãng phí! Lãng phí cuộc đời của ba mẹ, và của cả con!

Đó thật sự không là tình thương, mà là lòng ích kỉ, làm kiềm hãm sự trưởng thành, phát triển của cả một con người!

Vì ba mẹ là người cho con cuộc đời, nhưng không nên sống thay cho trẻ. Vì con trẻ cần phải có những trải nghiệm không vui vẻ, mới có thể trưởng thành!

Bị bệnh để khỏe mạnh hơn. Bị té đau để rút kinh nghiệm không vấp ngã. Hoặc có vấp ngã thì biết sẽ bị đau nên sẽ không ăn vạ đổ thừa. Bị đói để ăn ngon miệng.

Bị tranh giành, cọ xát với các bạn trong trường, để biết ra đời linh động trong tương tác, chứ không phải bám váy mẹ đòi che chở. Bị điểm kém, bị phạt khi không chuẩn bị bài vở tốt, để biết mình cần cải thiện điều gì.

Bị thất tình để biết trân trọng tình cảm đến sau.

Bị đứng bằng hai chân của mình, để biết lượng sức và thoải mái lựa chọn con đường đời mình cần đến. Bị gánh vác gia đình nhỏ của bản thân để có thể trở thành một người ba, người mẹ đủ bản lĩnh, để dắt tay con, mở từng cánh cửa cho con khám phá bản thân mình!

Tất cả những cái “Bị”, thật ra là những cái “Được”!

Thế giới này, hồng quá cũng thành xám xịt, vui quá cũng trở thành buồn. Chở che quá, lại trở thành lãng phí! Lãng phí cuộc đời của ba mẹ, và của cả con!

Đừng nói “Ba mẹ sống vì con”. Vì khi bạn mất đi rồi, con sẽ sống ra sao khi người sống cho nó đã không còn. Hãy nói: “Ba mẹ cảm ơn con, vì làm cuộc sống của ba mẹ thêm phần ý nghĩa!

Con hãy tự sống vì mình, nhưng hãy nhớ, luôn có ba mẹ ở bên khi con cần đến!”. Giống như khi đi ra đường, nên đội cho con cái mũ bảo hiểm, và dạy đi cẩn thận!

Chuyện còn lại, để trời lo. Vì ngay cả khi ru rú ở nhà, khả năng bị tai nạn còn có thể cao hơn khi đi lại!

Nên đừng lo nữa, hãy sống vì mình! Đó cũng chính là sống vì con!”.

loading...
;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube