Người ta vẫn có thể hạnh phúc... dẫu chỉ có 1 mình

| 08:00 - 05/05/2014
Ngoài kia, cơn mưa chiều vẫn chưa dứt, ngoài màn mưa đó lại thảng câu hát mong chờ mà ngày xưa tôi thường hay hát cho em nghe.
 
Xem thêm:
 
 
Một buổi chiều mùa hạ, cơn mưa rào chợt ào xuống giữa khi dòng người trên đường tấp nập. Mọi người vội vàng tìm nơi trú mưa, người thì tạt vội vào một quán café, người tìm mua cái áo mưa giấy. Hầu như ai cũng cuống cuồng trong cảnh hỗn loạn chạy trốn cơn mưa bất ngờ. Vài người khác cũng tỏ ra hối hả nhưng là để kịp chạy xe thật nhanh về nhà. Thành phố đông đến tắc đường phố mỗi giờ tan tầm. Và nếu tan tầm mà gặp cơn mưa rào lại là kế sinh nhai của vài đứa nhỏ hè phố..
 
Tôi cũng đang trú chân dưới mái hiên của tầng trệt một dãy nhà tập thể. Có lẽ những người chủ nhà cũng lại đang trú chân đâu đó để chờ cho cơn mưa qua đi. Cùng đứng nhìn ra màn mưa trắng xóa với tôi là vài người công nhân, vài ba cậu học sinh và một đôi trai gái. Cảm giác của mỗi người chắc rất khác nhau nhưng cũng có thể đoán ra sự khác biệt của những người hạnh phúc. Mà lại là hạnh phúc đứng dưới trời mưa..
 
 
Từ xa xa đi lại là hình hài lướt thướt của hai đứa nhỏ đội mũ rộng vành dúm dó và mảnh bao rứa tả tơi khoác trên người chắc là được xé ra từ một cái bịch rất bự mà người ta hay đi siêu thị. Vừa chạy tới nơi là đã nghe miệng thằng nhỏ tía lia chào mua áo mưa giấy còn cô bé con mời mấy gói kẹo singum. Tôi cứ nhìn tụi nhỏ lách chách và lại mỉm cười một mình. Cảm giác ấy, không đơn giản có thể nói bằng lời…
 
Tôi đeo trên mình cây đàn ghita và cái micro tự chế gắn trên cổ áo còn nhỏ xách cái loa con và một tay cầm cái ống lon đi tới cúi trước từng người xin tiền. Những con đường thành phố vừa nóng lại bụi và ồn ào làm cho chúng tôi rất vất vả lách từng tiệm ăn, mon men những nhà hàng, xẹt ra xẹt vô mấy quán nhậu trên vỉa hè,.. Tôi hay hát bài “Lối nhỏ vào đời” vì đó là bài nhỏ thích nhất. Nên cứ tầm trưa mệt nhất, tôi lại cố gân cổ rát cháy mà cố nghêu ngao 1 ca khúc nào đó...
 
Khi ấy tôi 14 còn nhỏ vừa tròn 10 tuổi. Hai chúng tôi sinh ra không trên một cùng một mảnh đất, chẳng phải anh em ruột nhưng sống dựa vào nhau từ đó. Những gì “thừa kế” lại của ông già cưu mang hai đứa tụi tôi khi ông qua đời chính là cây đàn guitar, những mảnh giấy nhàu nát chép bài hát và 1 cái lon đựng tiền. Và chỉ có thế, tôi và nhỏ lang thang khắp ngõ ngách thành phố, đổi nỗi mệt nhọc và tiếng hát khờ dại cho từng bữa ăn lúc đói lúc no.,.
 
 
Cũng kể từ ấy, tôi thương mái tóc đỏ hoe và nước da đen nhẻm của nhỏ. Mỗi ngày tôi nhịn một ít để nhỏ được no hơn. Hai đứa có mỗi cái mũ tôi cũng bắt nhỏ đội còn tôi thì đầu trần cũng chẳng sao. Những khi trời mưa tôi nhất định để nhỏ ở nhà và thấy lại hăng hơn khi nghĩ mình có thể kiếm chút gì về làm nhỏ vui.
 
Không xinh xắn như mấy đứa học sinh cắp sách đến trường, nhỏ gầy đét mà vẫn cười toe toét mỗi khi tôi ca bài nhỏ thích. Trong ấy có cái thuyền con căng cánh buồm trắng hướng ra biển, có mặt trời hồng nhảy nhót trên đôi bờ cỏ xanh non, có đôi mắt hấp háy của nhỏ lẫn với tiếng cười trong veo,.. Là những ước mơ được sống trong một gia đình ấm cúng, là cuộc đời thật giàu sang và no đủ, là tôi luôn bên cạnh nhỏ, làm nhỏ cười vui..
 
Chúng tôi chật vật từng ngày nhưng nhỏ rất thích đi học. Mỗi chiều nhỏ đều cầm tập vở để ôn bài cho lớp học tình nguyện buổi tối của các anh chị sinh viên. Những khi ấy tôi thường ngồi nghêu ngao hát cái điệp khúc chẳng bao giờ biết chán.
 
Và một điều bất ngờ đến với chúng tôi như khi nắng hạn gặp mưa rào. Nhờ sự cố gắng học tập cùa mình mà nhỏ được các anh chị trong lớp học buổi tối giới thiệu cô nhi viện thành phố. Và nhỏ chỉ chịu vào đó ở khi có tôi đi cùng. Được một năm, nhỏ được một nhà khá giả nhận làm con nuôi. Và từ ấy, tôi xa nhỏ..
 
 
Ước mơ của tôi một phần thành hiện thực khi nhỏ yên ấm trong mái nhà có mẹ có cha. Riêng tôi tiếp tục đi học và tự bươn chải lo thân. Chúng tôi bị cắt liên lạc nhưng lúc nào tôi cũng nghĩ đến nhỏ và biết rằng, nhỏ cũng nhớ đến tôi. Mỗi khi cảm giác bâng khuâng đến khi chiều về, tôi lại ngồi cầm guitar gảy và hát.
 
Nên, chiều nay khi chứng kiến hai đứa nhỏ bán hàng, tôi lại thấy nhớ nhỏ ghê gớm. Cũng là cái nón rộng vành và miếng vải bố mỗi khi trời mưa, cũng là mưu sinh hàng ngày của thời thơ ấu,.. người ta vẫn có thể hạnh phúc dẫu chỉ có một mình. Cơn mưa chiều vẫn chưa dứt, ngoài màn mưa kia lại thảng câu hát mong chờ mà ngày xưa tôi thường hay hát cho nhỏ nghe.

 

YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube