Người mẹ trẻ của hơn 200 đứa con làm rung động trái tim Việt

|
Cuộc đời chị tựa như câu chuyện cổ tích đầy cảm động về tấm lòng của một người phụ nữ vươn lên từ đói khổ, bệnh tật, bị người đời gược đãi, vùi dập, ức hiếp. Chị vẫn nỗ lực "đứng dậy" để giờ đây không còn là cô bé lang thang vỉa hè, không nhà không cửa mà là mẹ Út Hương của hơn 200 đứa trẻ côi cút, bất hạnh.
 
 
Hai mươi năm sống ở đường phố
 
Tên của chị là Huỳnh Tiểu Hương. Trong ký ức, chị chỉ biết rằng mình bị cha mẹ bỏ rơi ngay từ lúc lọt lòng. Tuổi thơ của chị bị ném ra đầu đường, xó chợ. Suốt ngày lăn lóc trên những con tàu Bắc - Nam để kiếm miếng ăn, nếm trải những trận đòn “nhừ tử” của những “đầu gấu xe lửa” khi chen chân vào lãnh địa của chúng. Có những lúc không xin được miếng ăn đói lả đến ngất xỉu chị vẫn sống, sống như một cây cỏ dại cứ tự nhiên mà vươn lên.
 
Đói, rét, bệnh tật và gió bụi vẫn không che nổi khuôn mặt khả ái mà trời phú cho cô bé Hương. Nhưng ông trời sao oái oăm dường vậy. Vẻ đẹp hoang dại của cô bé lại trở thành miếng mồi béo bở cho những ham muốn đồi bại trong những đêm giá rét không người thân, giữa bầy quỹ dữ. Những kẻ không còn chút tính người đã tìm mọi cách để cưỡng đoạt chị, nếu bị cự tuyệt, chúng không tiếc tay đánh đập dã man. Có lần, cô bé Hương còn bị chúng cắt gân chân, rạch cổ để khỏi la hét, khỏi chạy trốn. Lần khác thì chúng dí đầu thuốc lá đỏ rực vào ngực, vào bụng, cô bé đau đớn thét lên, mùi thịt cháy khét lẹt.
 
 
Những đứa con của chị đều được ăn học đầy đủ, được học nghề, học năng khiếu và nhiều em đã đi học đại học, cao đẳng… 
 
Chưa bao giờ cô bé Hương có được một bữa cơm no như bao đứa trẻ khác, một tấm áo lành đủ ấm trong những ngày đông, một sự ấm áp của tình cảm gia đình. Những ngày ấy, chỗ ngủ về đêm của cô bé Hương chính là những nhà vệ sinh công cộng, những nhà cầu ở ngoài rìa sông Sài Gòn vì chỉ ngủ những nơi đó, cô bé sẽ không bị làm nhục, không bị đánh đập.
 
Hơn hai mươi năm sống ở đường phố, chị chịu đựng hết những tủi nhục, cay đắng. Bị ép chích ma túy, bị cắt chân, tay để làm thành những vết sẹo đi ăn xin, bị đốt lửa lên cơ thể, bị hãm hiếp… và thậm chí chị đã bị ném xuống cầu Sài Gòn 3 lần cho chết nhưng may mắn vẫn sống. Hơn hai chục năm ấy, một bữa ăn ngon lành, chị vẫn không dám mơ ước huống hồ là những ước mơ xa xôi, lớn lao hơn. Thế mà giấc mơ không dám mơ ấy của chị đến thật. Một người đàn ông ngoại quốc tốt bụng như đọc được từ ánh mắt của cô gái trẻ một tấm lòng thánh thiện trong những lần ông đến quán ăn gặp cô đang phụ việc. Ông nhận chị làm con nuôi, ông cho chị 20 lượng vàng và khuyên chị nên theo đuổi giấc mơ của mình.
 
Có lẽ ông trời cũng thương cô gái đã chịu nhiều đắng cay nên dù một chữ bẻ đôi không biết, phép tính cũng không biết làm và mua bán ai nói bao nhiêu cô trả bấy nhiêu nhưng cô lại kinh doanh địa ốc và thắng lớn.
 
Không quên những mảnh đời bất hạnh
 
Một cuộc đời mới tươi sáng, đầy rộng mở đến với cô bé bất hạnh ngày nào. Thế nhưng, cô bé ấy không quên những người bạn bụi đời lăn lóc hè phố ngày nào như mình. Có căn nhà đầu tiên, chị kéo tất cả bạn bè đến ở, kiếm việc làm cho từng người. Và chị cũng không quên những mảnh đời bất hạnh như mình thuở trước, chị đưa những đứa trẻ bụi đời, những trẻ sơ sinh bị bỏ rơi về nuôi dưỡng và xem chúng như con ruột của mình.
 
 
Người mẹ của hơn 200 trẻ em lang thang, cơ nhỡ - Tiểu Hương
 
Vất vả một mình vừa làm ăn, vừa nuôi những đứa trẻ mồ côi. Suốt gần 10 năm, Tiểu Hương đã dồn tiền, dồn của và dồn công sức để xây dựng nên Trung tâm Nhân đạo Quê Hương chuyên nuôi dưỡng các em tàn tật, mồ côi và người cơ nhỡ. Từ quãng đời gió bụi bất hạnh của mình, chị hiểu giá trị của mái ấm gia đình, của tình thương, sự học hành…Vì vậy, những đứa con của chị đều được ăn học đầy đủ, được học nghề, học năng khiếu và nhiều em đã đi học đại học, cao đẳng… Khi các em trưởng thành, chị lại giúp tìm việc vào các công ty để các em có thể tự kiếm sống bằng chính công sức của mình, vừa học hỏi và hoàn thiện con người bằng công việc.
 
Thật hiếm thấy một “gia đình” nào có nhều sắc thái, thành phần, đông đúc, đến từ nhiều nguồn... nhưng luôn vui, hòa đồng và nhiệt tình trong mọi việc. Từ người mẹ trẻ năng động, sáng tạo không ngưng nghỉ, tổ chức mọi việc từ bé đến lớn. Con lớn chăm sóc chỉ bảo con nhỏ... Nhất nhất mọi việc như một khối kết dính không thể tách chia. Mà chất keo kết dính làm thành những nét rất đặc trưng của một gia đình quá ư đặc biệt này chính là tình yêu thương, sự sẻ chia và hi sinh không bờ bến.
 
Với người mẹ trẻ Huỳnh Tiểu Hương thì hạnh phúc lớn nhất của đời chị bây giờ chính là được nuôi dưỡng hơn 200 em nhỏ mồ côi, cơ nhỡ lang thang, tàn tật. Có những đứa ẵm về lúc còn đỏ hỏn, có những đứa bị người ta bỏ suýt đưa vào lò thiêu và có đứa bị bỏ vào thùng rác tưởng là chết rồi.
loading...
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube