[Ngày của mẹ] Hãy yêu thương mẹ, trước khi Người rời xa cuộc đời...

|
Giờ đây, mái tóc mẹ đã lên màu mây, những nếp nhăn xô lẫn nụ cười, dáng vóc hao gầy bên cửa đợi con ngày trở về gợi biết bao xuyến xao tiềm thức. Nên con của mẹ sẽ cố gắng yêu thương mẹ nhiều hơn trước khi Người xa rời cuộc đời.
Vào thời khắc cuối cùng của sự chia ly trần thế, những lời yêu thương của con bỗng chợt nức nở vỡ òa cùng vị mặn mòi chảy rơi trên bàn tay khô cằn của mẹ. Đôi bàn tay đã chai sần vì cát sạn thời gian lại một lần nữa quệt vội những giọt nước mắt cho con của mẹ, như ngày xưa thơ bé, mẹ vẫn lo mai này con một mình bơ vơ giữa đời..
 
Mẹ vất vả từ khi con của mẹ còn thơ bé. Cái thời ăn bo bo thay cơm, bữa đói bữa no củ khoai củ sắn đắp đổi qua ngày, mẹ vẫn cố kiếm cho con nước cháo loãng thay sữa. Trong cảnh nghèo nàn ngay trên quê lúa, mẹ chịu mọi khổ cực và dành hết cái ăn cái mặc cho con. Cho tới ngày cái nghèo khiến mẹ phải dứt lòng gửi con của mẹ lên thành phố với gia đình bác. Rồi cứ dăm ba tháng, may mắn thì đi nhờ được xe đạp một quãng, không thì mẹ đi bộ cả ngày đêm lên thành phố thăm con được vài giờ rồi lại lủi thủi ra về một mình. Lần nào ra về mẹ cũng bế con trên tay một lúc rồi đưa lại cho bác trong tiếng khóc nấc nghẹn. Tiếng khóc như của người bị giành mất thứ đồ quý giá. Mà con của mẹ ngày ấy thì ngây dại, chỉ biết xoa xoa đầu mẹ để dỗ dành..
 
Năm tháng đi qua, cây xanh non cứ thế đâm chồi lộc biếc, hút nhựa sống từ lớp rễ cùn mòn khẳng khiu. Đời mẹ nghèo vẫn gặp nhiều bão dông. Căn nhà ngói góc chợ Thượng bên bờ sông tấp nập mỗi buổi chợ phiên bỗng nhiên bị giải tỏa. Gia đình bác ngược xuôi chạy vạy mua một căn nhà nhỏ ngoài rìa thành phố. Con của mẹ đang ăn sung mặc sướng, từ ấy biết nấu cơm canh, biết đợi cơm chờ mẹ bắt đầu quang gánh khắp các nẻo đường thành phố. Mẹ gánh trên vai cuộc đời thơ dại của con, gánh bán buôn tủi nhục cả đời của mẹ.
 
Ai đi giữa trưa hè nắng cháy, ai đi trong chiều mưa rét ngày đông, ai đành lòng cho gió giật bão dông, chỉ để dành cho con của mẹ mỗi ngày một lớn khôn trưởng thành? Cũng từng ấy ngày bát cơm mẹ chan đầy nước mắt, chừng ấy năm đau mỏi giấu trong lòng. Đêm về trăng sáng, sáng đi trong tối, dáng mẹ liêu xiêu những con đường lớn, những con ngõ nhỏ, đổ dài bóng đen đời mình mặc những bước chân người qua. Mắt mẹ mờ dần cho con những ngày sáng trong, mong ước một cuộc đời mới con của mẹ thật nhiều hạnh phúc.
 
 
Yêu thương con suốt cuộc đời, chỉ có thể là mẹ mà thôi...
 
Con đạp xe, mẹ gánh bộ. Con hát giữa giảng đường, mẹ lại cất tiếng rao. Đánh đổi bạc đời lấy cắc thương yêu, dành dụm cho con một đời mẹ già mãi. Có nhiều khi con của mẹ tự hỏi: Mẹ đi mòn bao đôi giày vải nhưng gót chân vẫn chai? Gặp bao con người mà sao không ai nhớ mặt? Đếm biết bao đồng bạc mà chẳng thể giàu? Có lẽ, cứ hỏi như thế, thì suốt đời vẫn chỉ là con của mẹ mà thôi..
 
Con của mẹ năm ấy học lớp 9. Đi họp phụ huynh mẹ cũng cố bận đồ tươm tất. Nhưng con của mẹ xấu hổ vì mẹ già, nên nói với chúng bạn đó là bác. Mẹ biết và buồn lên khóe mắt. Cũng từ ngày ấy, con của mẹ canh cánh trong lòng nỗi ân hận xót xa. Nỗi thù cuộc đời trong con cũng nhen nhóm lớn. Con bỏ học, mẹ bỏ chợ. Hai mẹ con tìm nhau, rồi lại ôm nhau khóc. Sống chưa bao giờ khổ hơn thế! Mẹ lại tựa con, con nương vào mẹ mà sống. Như cây già ngủ giữa mùa đông, chở che mầm xanh đang lớn, mẹ hi sinh cuộc đời và trao tặng ý nghĩa sống cho con.
 
Ngày hôm nay, đôi mắt con ngắm nhìn thành phố phương Nam tỏa nắng, đôi chân con đã qua biết bao nẻo đường tổ quốc ta, đôi tay đã biết nắm lấy nhiều cơ hội, trái tim mẹ trao cũng biết rung những nhịp yêu đương, chỉ có tình cảm là sợi dây kết nối mẹ tới tương lai của con. Dù biết một ngày mẹ sẽ đi xa rất xa, lòng mẹ vẫn dõi theo con từng ngày từng tháng như bao năm trước.
 
Giờ đây, mái tóc mẹ đã lên màu mây, những nếp nhăn xô lẫn nụ cười, dáng vóc hao gầy bên cửa đợi con ngày trở về gợi biết bao xuyến xao tiềm thức. Nên con của mẹ sẽ cố gắng yêu thương mẹ nhiều hơn trước khi Người xa rời cuộc đời.
 
Bóng chiều rồi cũng sẽ đổ về đằng Đông, càng lớn lên, càng sắp xa rời những yêu thương, con của mẹ mới hiểu được tấm lòng cao cả vô bờ bến của mẹ. Ngoài đời xa lạ, nước mắt ai có thể sẻ chia mất mát nhưng không thể gìn giữ tình thương yêu của mẹ trên cõi đời bằng cách sống giữa đời của con.
 
Nên dòng đời có nghiệt ngã xô đẩy tình yêu thương và lòng trắc ẩn vào góc nhỏ trái tim, con của mẹ vẫn dễ dàng bật khóc trước những kỷ niệm gợi nhớ về mẹ. Dẫu chỉ là một hình ảnh thoáng qua, một ca khúc bất chợt vang lên đâu đó, hình ảnh mẹ lại hiện lên mong mỏi con trao đi nhiều hơn nữa yêu thương trong đời. Và chỉ cần có thế, mẹ sẽ mỉm cười nơi thiên đường.
 
Yêu thương con suốt cuộc đời, chỉ có thể là mẹ mà thôi...
 

 

loading...
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube