Nếu cô ấy thực sự ra đi, anh có hối tiếc không?

|

Anh có tin nếu anh không một lần nữa đến bên em, ngồi cùng em, chia sẻ cùng nhau… Nếu anh không cùng em lặng lẽ nghe nhạc, không cùng em xem những bộ phim hay ho… Nếu anh không một lần nữa khép những ngón tay đan vào tay em… Anh sẽ phải hối tiếc?

Nếu cô ấy thực sự ra đi, anh có hối tiếc không?

Đêm qua, em đã nghe lại những lời ca quen thuộc của Avril Lavigne trong lúc chạy xe như bay trên đường đêm:

"Sometime I drive so fast
Just to feel oh danger...
I wanna scream
It makes me feel alive..."

Em biết hành động đó nguy hiểm nhưng vẫn không cưỡng lại được. “Em đừng làm những việc điên rồ có thể gây hại cho chính mình và người khác như thế nữa!” Trong một lần gặp gỡ, anh đã bảo vậy. Vâng, em vẫn nhớ mà, chỉ nốt lần này nữa thôi anh nhé? Chỉ nốt lần này nữa để em có thể quên anh...

Anh có biết khi đi trên đường em nghĩ gì không?

Em mong có thể vô tình chạm mặt anh. Vì đường về nhà của chúng ta giống nhau. Vì có thể anh cũng đang vi vu đâu đó trên những chặng đường này.

Và em nghĩ về những gì chúng ta có thể làm cùng nhau. Đó hoàn toàn không phải những nụ hôn hay những âu yếm của một cặp tình nhân... Cái chúng ta thực sự cần ở nhau, vốn dĩ không chỉ là những đụng chạm thể xác thuần túy như vậy.

Để em thử kể anh nghe nhé...

5 giờ chiều ngày cuối tuần, cả hai đứa đều đang lượn lờ trên Facebook. Em hoặc anh sẽ "nhảy" vào hỏi người kia: "Tối nay có kèo gì không? Cà phê bệt đi!". Sau đó hai tiếng đồng hồ, anh sẽ tới nhà đón em. Khi em xuống và nhìn thấy anh, em sẽ trêu cái áo sơ mi anh đang mặc sao mà sến thế hay tại sao anh lại mặc áo khoác vào cái ngày nóng bức thế này. Anh chỉ bĩu môi lại, ra vẻ coi những lời nói của em chẳng ra cái thể thống gì. Rồi mình đi, em thò tay vào túi anh, sờ thấy bao thuốc. Em sẽ quở anh: "Sao vẫn còn mang thuốc theo làm gì?". Nhưng anh chẳng nói gì. Em đợi một lát rồi sẽ bồi thêm: "Lẽ ra phải hút thuốc con gái cho em hút chung với chứ?". Lúc đó anh mới thò tay vào túi áo cấu tay em một phát. "Ai cho mà hút!" Anh sẽ gầm gừ lên như thế và em sẽ bật cười khoái trá vì đã trêu được anh.

Tới nơi rồi anh sẽ chọn ngồi ở đâu nhỉ? Em thích góc phía Tây công viên hơn, vì bên đó yên tĩnh hơn. Thế mà khu vực ấy lại vắng người - không hiểu vì sao. Có cả chuột chạy qua chạy lại trên bãi cỏ đấy anh ạ.

Ngồi xuống một lúc lâu mà vẫn không thấy có người bán rong nào lại "chào mời", anh sẽ hỏi em uống gì để anh chạy đi mua. Chắc chắn đến 90% là em sẽ nói: chanh muối. Còn anh, có lẽ là cà phê? Em biết là anh nghiện cà phê đen mà.

Và khi hai người đều đã có cái li của riêng mình, chúng ta sẽ bắt đầu... ờ... “tám” nhỉ? Chúng ta có thể nói về chuyện gì... Nhiều lắm. Em thực sự nghĩ là chúng ta có rất nhiều chuyện để mà nói với nhau. Và chúng ta sẽ không gặp phải những mâu thuẫn quá lớn. Có thể em sẽ kiếm chuyện trêu anh, có thể em sẽ chọc cho anh cười phá lên hoặc ngược lại.

Rồi anh sẽ hỏi em anh có thể hút thuốc không. Và sau một hồi tỏ ra vẻ "người cai quản già cả" rằng là: Hút thuốc có hại cho sức khỏe lắm anh biết không? Nếu muốn em không chạy xe nhanh nữa thì anh cũng phải bỏ thuốc đi!” thì em cũng sẽ để anh hút. Khi anh nhả khói, em sẽ im lặng. Có thể em sẽ nghịch cái điện thoại của em, có thể em sẽ khoe với anh một bài hát siêu hay, siêu dị mà em vừa tìm thấy. Em sẽ đưa cho anh một bên tai nghe. Chắc chắc là bên phải. Anh biết vì sao không? Vì em thích ngồi bên phải người ta.

Nếu cô ấy thực sự ra đi, anh có hối tiếc không?

Khi không gian xung quanh mỗi lúc một vắng vẻ hơn, đêm đã đến gần rồi... Em sẽ bắt đầu mở lời về những chuyện lộn xộn trong đời em. Nếu chúng ta đã từng đi với nhau nhiều lần trước đó, có lẽ em đã kể với anh rồi, lúc ấy em chỉ đang gợi nhắc lại và phân tích một số chuyện thôi. Gió sẽ thổi qua tóc và thấm vào da thịt chúng ta. Còn anh? Anh có muốn kể với em chuyện gì không? Anh có muốn nói cho em biết vì sao anh lại thâm trầm và cô độc đến vậy không? Anh có sẵn lòng không? Anh sẽ nhận ra em đưa mắt sang lặng lẽ nhìn anh, trong bóng đêm, đáy mắt phản chiếu những ánh đèn.

Anh sẽ thấy em chờ đợi để nghe anh nói, về tất cả những gì diễn ra trong tâm hồn anh...

Bàn tay của chúng ta chẳng phải giống nhau sao? Anh đã bao giờ thấy ai có bàn tay giống anh đến vậy chưa? Những ngón tay thon dài và lòng bàn tay bị cắt xẻ nhàu nát, ẩm ướt. Khi nắm tay em anh có cảm thấy chúng hài hòa? Anh có cảm thấy đây là bàn tay có thể nắm chặt lấy tay anh và dẫn anh đi cùng, thoát ra khỏi những góc khuất tăm tối trong tâm hồn anh?

Có lẽ em sẽ khẽ nắm lấy bàn tay anh, một lần nữa. Sẽ lại là em chủ động tìm tới anh. Lúc đó chúng ta có thể đang nghe gì nhỉ... Wildest Dream của Taylor Swift chẳng hạn...

"He said, 'Let's get out of this town,
Drive out of the city, away from the crowds.'
I thought heaven can't help me now.
Nothing lasts forever, but this is gonna take me down."

Và khi chúng ta về, đường phố đã vào đêm. Em ngồi phía sau anh, lại thò tay vào túi anh, nơi có gói thuốc và cái bật lửa lạnh lẽo. Lạnh lẽo như bàn tay anh, dù em có cố nắm lấy bao nhiêu cũng chỉ ấm nóng lên được một chút… Nhưng em vẫn không buông tay ra. Em sẽ dựa đầu lên vai anh rồi nhắm mắt lại. Con đường vun vút lao qua, thế gian vun vút lao qua, tiếng còi xe và những ánh sáng nhấp nhoáng… Nhắm mắt lại khi ngồi phía sau anh, để thấy chỉ còn chúng ta trong màn đêm. Không còn một ai khác.

Nhưng viễn cảnh đó sẽ mãi mãi nằm trong tưởng tượng của riêng em.

Nếu cô ấy thực sự ra đi, anh có hối tiếc không?

Anh có nhận ra chúng ta đã ở rất gần nhau trong suốt những năm qua? Anh có nhận ra đã bao lần chúng ta lướt ngang qua nhau trên con đường tới công ti mỗi sáng? Sự hợp lí đã trở nên cực kì mâu thuẫn khi chúng ta không cho nhau cơ hội gặp gỡ.

Anh có nghĩ tới những gì chúng ta có thể làm cùng nhau? Anh có nghĩ về những thời gian chúng ta đã bỏ phí? Anh có nghĩ về em – một cô nhóc cứ bám theo anh và quả quyết anh và nó phải cho nhau một cơ hội? Anh có tin nếu anh không một lần nữa đến bên em, ngồi cùng em, chia sẻ cùng nhau… Nếu anh không cùng em lặng lẽ nghe nhạc, không cùng em xem những bộ phim hay ho… Nếu anh không một lần nữa khép những ngón tay đan vào tay em… Anh sẽ phải hối tiếc?

Thế giới này lớn nhưng nhỏ vô cùng anh biết không? Có được một người dành cho mình khó vô cùng anh biết không?

Anh có nghĩ về lần đầu tiên chúng ta gặp nhau. Vì sao lại là ở nơi đó, vào lúc đó và vì sao lại diễn ra như vậy? Anh có nghĩ về những điểm chung khó tin qua những lần trò chuyện cùng nhau. Anh có nghĩ về nụ hôn "bốc đồng" chúng ta đã trao nhau? Anh có bao giờ nghĩ về điều đó?

Anh có buồn không khi anh nói em đi đi vì anh không thể ngừng đau đớn, không thể quên được mối tình đã qua? Anh có buồn không khi cô gái anh mới vừa gặp lại vĩnh viễn không bao giờ gặp anh nữa? Anh có buồn không nếu cô ấy không còn viết về anh, không còn nghĩ tới anh mỗi khi nghe một bài hát mới? Anh có buồn không nếu cô ấy không còn mong ngóng và chờ đợi anh? 

Nếu em ra đi mãi mãi khỏi đời anh thực sự, anh có tiếc nuối em không?

"Say you'll remember
Standing in a nice dress staring at the sunset babe
Red lips and rosy cheeks say you'll see me again
Even if it's just in pretend..."

;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube
Loading...