Lặng người với câu chuyện người mẹ già đi bộ hàng trăm dặm thăm con

Một câu chuyện cảm động về tình mẫu tử được chia sẻ trên cộng đồng mạng đã nhận được rất nhiều sự quan tâm của các bạn trẻ, khiến người đọc phải suy nghĩ về chữ hiếu với cha mẹ ngày nay...

Xem thêm

26 lời khuyên giá trị mẹ dành cho con gái
[Cung Hoàng Đạo] Giúp bạn hiểu mẹ hơn qua các cung hoàng đạo
Tuyệt vời những điều bố mẹ dành cho chúng ta

"Mẹ mới hơn 50 tuổi mà tóc đã bạc trắng đầu, lưng mẹ còng như con tép nhỏ, người mẹ gầy gò quá, bộ quần áo mẹ mặc đã sờn rách. Mẹ đi chân trần hằn cáu bẩn và loang lổ vết máu. Bên cạnh mẹ là hai chiếc bao tải cũ.

Lưu Cương phạm tội cướp giật, bị ngồi tù đã một năm. Từ ngày bị vào tù, Lưu Cương chưa có ai đến thăm.

Nhìn những phạm nhân khác thỉnh thoảng lại có người tới thăm nom, còn được người nhà mang đến bao nhiêu đồ ăn ngon, Lưu Cương nhìn thấy mà thèm, liền viết thư cho mẹ để mẹ đến thăm, nhưng không phải vì thèm những đồ ăn ấy mà vì Lưu Cương rất nhớ bố mẹ.

Sau khi gửi biết bao nhiêu cánh thư nhưng không có bất cứ hồi âm nào, Lưu Cương hiểu, bố mẹ đã bỏ rơi mình. Đau khổ và tuyệt vọng, Lưu Cương lại viết thêm một bức thư nữa, nói là “nếu bố mẹ không đến thăm con, bố mẹ sẽ mãi mãi mất thằng con này”. Đây hoàn toàn không chỉ là lời nói suông, những phạm nhân bị vào tù do tái phạm đã không ít lần lôi kéo anh vượt ngục. Song, Lưu Cương vẫn chưa hạ được quyết tâm, nay bố mẹ không còn thương xót, đoái hoài đến mình thì còn gì để lo lắng, vấn vương nữa.

Hôm ấy trời lạnh đến buốt da buốt thịt. Lưu Cương đang bàn bạc với mấy “đại ca đầu trọc” về chuyện vượt ngục thì có người gọi giật lại: “Lưu Cương, có người đến thăm!”. Là ai được nhỉ? Bước vào phòng thăm tù nhân, Lưu Cương đứng sựng lại, là mẹ! Một năm không gặp, trông mẹ thay đổi nhiều đến mức con trai mẹ không nhận ra. Mẹ mới hơn 50 tuổi mà tóc đã bạc trắng đầu, lưng mẹ còng như con tép nhỏ, người mẹ gầy gò quá, bộ quần áo mẹ mặc đã sờn rách. Mẹ đi chân trần hằn cáu bẩn và loang lổ vết máu. Bên cạnh mẹ là hai chiếc bao tải cũ.

Hai mẹ con cứ thế đứng nhìn nhau. Chưa kịp đợi Lưu Cương mở lời, nước mắt mẹ đã trực trào từ đôi mắt mờ đục. Mẹ vừa giơ tay lên quệt nước mắt, vừa nói: “Tiểu Cương à, mẹ nhận được thư con, con đừng trách bố mẹ nhẫn tâm. Thực sự là không có thời gian đi được con ạ. Bố con lại ngã bệnh, mẹ phải chăm sóc bố con, đường lại xa xôi….”.

Đúng lúc ấy, có anh quản giáo bưng đến cho mẹ Lưu Cương một bát mỳ trứng còn nóng hổi, nhiệt tình nói: “Bác ăn đi cho nóng rồi lại nói chuyện tiếp ạ”, Mẹ Lưu Cương vội đứng dậy, xoa xoa tay lên người, nói: “Thế này sao được”. Quản giáo đặt bát canh vào tay mẹ Lưu Cương, cười và nói: “Mẹ cháu cũng tầm tuổi bác, mẹ ăn một bát mỳ trứng của con trai không được sao?”. Mẹ Lưu Cương không nói gì nữa, cúi đầu ăn “sụp soạp”. Bà ăn một cách ngon lành như mấy ngày chưa được miếng cơm nào vào bụng.

Đợi mẹ ăn xong, Lưu Cương nhìn xuống đôi chân sưng đỏ, nứt bao vết máu của mẹ, xót xa hỏi: “Mẹ, chân mẹ sao thế? Giầy của mẹ đâu rồi ạ?”. Chưa kịp đợi mẹ trả lời, quản giáo liền tiếp lời: “Vì bác đi bộ nên mới thế, giầy của bác đã bị rách từ trước rồi". Đi bộ sao? Từ nhà đến đây phải mất ba bốn trăm dặm, hơn nữa đoạn đường núi rất dài! Lưu Cương từ từ cúi người xuống, khẽ xoa lên đôi chân của mẹ: “Mẹ ơi, sao mẹ không bắt xe tới? Sao mẹ không mua giầy mới?”.

Mẹ vội thu chân vào và nói: “Sao phải bắt xe chứ, đi bộ cũng tốt mà”. Mẹ thở dài: “Năm nay lợn bị dịch, mấy con lợn ở nhà đều chết hết, vụ mùa năm nay thu hoặch cũng kém, còn bố con đi khám bệnh cũng tốn bao nhiêu tiền. Bố con mà khỏe thì bố mẹ đã đến thăm con lâu rồi, đừng trách bố mẹ con nhé”.

Anh quản giáo lau nước mắt, lặng lẽ rời đi. Lưu Cương cúi đầu hỏi: “Thế bố con đỡ hơn chưa mẹ?”.

Lưu Cương đợi mãi không thấy mẹ trả lời, vừa ngẩng đầu lên đã thấy mẹ đang lau nước mắt, mẹ nói: “Cát bụi hết cả vào mắt í, con hỏi bố con à? Bố con sắp khỏi rồi... Bố con bảo với mẹ là nói với con là đừng lo gì cho ông ấy, cố gắng mà cải tạo con ạ”.

Thời gian thăm phạm nhân đã hết. Quản giáo đi đến, trong tay cầm một ít tiền, nói: “Bác à, đây là chút tấm lòng của quản giáo chúng con, bác không thể đi chân trần về được bác à, nếu không, Lưu Cương sẽ đau lòng lắm ạ!”.

Mẹ Lưu Cương xua tay, nói: “Sao thế được, con bác vẫn còn ở đây, các cháu cũng đủ vất vả lắm rồi, bác còn cầm tiền của các cháu thì tổn thọ cho bác lắm!”.

Anh quản giáo run run giọng nói: “Phận làm con đã không những không cho bố mẹ được hưởng phúc, lại bắt bố mẹ già cả phải lo lắng suy nghĩ, để bác đi chân đất mấy trăm dặm đến đây, nếu lại để bác đi chân trần về, thì thử hỏi người con này có còn là người nữa không bác?”.

Lưu Cương không thể nói lại được gì, hét như xé giọng: “Mẹ!”. Sau đó không nói thêm gì nữa, bên ngoài cửa sổ là tiếng khóc thút thít, anh quản giáo phải lùa đám phạm nhân đang lao động cải tạo ra chỗ khác.

Lúc này, có một người giám ngục bước vào phòng, cố tình lảng sang chủ đề khác: “Thôi đừng khóc nữa, mẹ đến thăm con trai là chuyện vui, đáng ra phải cười mới đúng, để tôi xem bác mang đồ gì ngon đến nào”. Vừa nói, người giám ngục vừa cầm ngược bao tải xuống. Mẹ Lưu Cương không kịp chặn lại. Mọi thứ ở trong bao rơi ra ngoài. Ngay lúc ấy, tất cả mọi người có mặt đều lặng người đi.

Bao tải thứ nhất bị rơi ra, toàn là bánh bao, bánh nướng bị nứt toác thành bốn, năm mảnh, cứng như đá, không cái nào giống cái nào. Không cần nói cũng biết đây là đồ mẹ Lưu Cương đi ăn xin trên đường. Mẹ Lưu Cương lúng túng, hai tay túm lấy góc áo, nói: “Con ạ, đừng trách mẹ đã làm như vậy, quả thật là ở nhà không còn thứ gì có thể mang đi được nữa…”.

Lưu Cương hình như không nghe thấy gì, chỉ chăm chăm nhìn vào chiếc bao tải thứ hai, đó là một hộp tro cốt! Lưu Cương đứng ngẩn người, hỏi: “Mẹ, đây là cái gì thế mẹ?” Mẹ Lưu Cương thất thần, hốt hoảng, giơ tay ra ôm chặt lấy chiếc hộp: “Không, không có gì đâu con”. Lưu Cương giành lấy như phát điên, toàn thân run lên bần bật: “Mẹ, đây là cái gì?!”.

Mẹ Lưu Cương ngồi phệt xuống như người mất hết sức lực, mái tóc bạc khẽ lay động. Một lúc sau, bà mới gắng gượng, nói: “Đấy là… bố con! Vì gom góp tiền đến thăm con, bố con đi làm quần quật không kể ngày đêm, bố con bị ngã gục vì suy nhược. Trước khi chết, ông ấy nói khi còn sống không đến thăm con được, ông ấy rất buồn, sau khi chết nhất định phải đưa ông ấy đến thăm con, ông ấy muốn nhìn con lần cuối”.

Lưu Cương gào lên một tiếng như xé lòng xé ruột: “Bố, con sẽ thay đổi”. Nói rồi, anh quỳ sụp xuống, va mạnh đầu xuống đất. Bên ngoài phòng thăm phạm nhân, phạm nhân lần lượt quỳ rạp xuống đất, tiếng khóc thảm thiết vang đến tận đến trời xanh…"

Câu chuyện để lại nhiều dấu lặng trong lòng người đọc, khiến người ta phải tự suy nghĩ và tự ngẫm những gì cha mẹ đã làm cho mình và những gì bản thân đã làm được cho cha mẹ. Không phải lúc nào con cái cũng hiểu được nỗi lòng cha mẹ, sự vất vả của cha mẹ mà thường hay ích kỷ và cho rằng cha mẹ vẫn chưa làm đủ cho mình. "Cha mẹ nuôi con bằng trời bằng bể, con nuôi cha mẹ kể tháng kể ngày"...

Dẫu cho con cái trưởng thành có là người như thế nào, cha mẹ vẫn luôn thương yêu và quan tâm con như đứa con bé bỏng ngày nào của cha mẹ vậy. Từng việc con làm, từng điều con nói, cha mẹ vẫn luôn theo dõi và đứng sau, sẵn sàng che chở và nâng đỡ con. Dù con có trưởng thành, có làm người tốt hay kẻ xấu thì với cha mẹ con vẫn là đứa con bé bỏng, đầy dại khờ và đáng yêu của mình. Dù cuộc đời có xô đẩy con ngã, tất cả mọi người giận hơn và chán ghét con, thì cha mẹ vẫn luôn cho con một tình yêu như thế, một tấm lòng ấm áp và êm ái luôn chờ đợi để đón con vào lòng, cho con dựa vào và sẵn sàng bảo vệ con khỏi những sóng gió cuộc sống.

Điều quan trọng trong cuộc sống là cha mẹ không thể đi cùng ta đến cuối cuộc đời, không thể mãi sống cùng ta đến ngày chúng ta nhận ra sự vất vả và thương yêu khi làm cha mẹ, càng không thể nói hết tình yêu của mình dành cho con cái được.

Việc cha mẹ làm đều cụ thể nhưng lại âm thầm, như tấm lòng cha đi sớm về khuya, làm lụm chắt chiu từng đồng nuôi con cái ăn học nên người, như tình yêu của mẹ, đổ bao công sức, mồ hôi và nước mắt chăm sóc con cái từng miếng ăn, giấc ngủ, bên cạnh giường con nhói lòng với từng cái trở mình khi con đau ốm...Tất cả là tình cha, tình mẹ cao cả và thiêng liêng mà không phải bình thường ai cũng nhận thấy rõ. "Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra...". Mong rằng giới trẻ sẽ hiểu được chữ hiếu để biết yêu thương cha mẹ nhiều hơn, có thể đỡ đần cho cha mẹ để họ không phải suy nghĩ nhiều, an nhàn tuổi già và sống thọ cùng cháu con.

0 BÌNH CHỌN BÀI VIẾT LIKE
0 BÌNH CHỌN BÀI VIẾT LOVE
0 BÌNH CHỌN BÀI VIẾT HAHA
0 BÌNH CHỌN BÀI VIẾT WOW
0 BÌNH CHỌN BÀI VIẾT CRY
0 BÌNH CHỌN BÀI VIẾT ANGRY

Con cái

Lòng mẹ

Người mẹ

Cảm động

Khám phá 6 giờ trước

Bằng thử nghiệm của mình, phi công Chuck Yeager, Mỹ là người đặt nền móng cho các chiến đấu cơ siêu thanh hiện đại ngày nay.

Tản mạn 7 giờ trước

Theo quy luật của Toán học thì dẫu có chia đến vô cùng lần vẫn không bao giờ bằng 0 được nên những người cũ không bao giờ là không gì cả...

Bóng đá Chuyển nhượng 8 giờ trước

Giống như Cristiano Ronaldo 8 năm về trước, thủ thành của Man United David là David De Gea đang nằm trong tầm ngắm của Real Madrid.

Sao Việt Sao Việt 24h 9 giờ trước

Dương Triệu Vũ bất ngờ chia sẻ thông tin nhà bị mất trộm trên trang cá nhân khiến fan vô cùng lo lắng.

Sao Việt Sao Việt 24h 9 giờ trước

Hoàng Thùy đang cố gắng tăng thêm 3kg để có vóc dáng hoàn hảo nhất trước khi đêm bán kết Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam 2017 sắp diễn ra.

Bóng đá Hậu trường 9 giờ trước

Ronaldo chỉ xếp sau tác giả Harry Potter về mức thu nhập trong năm 2017, tính riêng lĩnh vực thể thao, CR7 là người giỏi kiếm tiền nhất Châu Âu.

Thời trang Sao Việt 24h 9 giờ trước

Siêu mẫu Võ Hoàng Yến được khán giả hết mực khen ngợi khi liên tục giúp đỡ đàn em gặp sự cố trong một show diễn thời trang diễn ra ngoài trời.

Sao Đông Sao Kpop 9 giờ trước

Thần thái sắc lạnh cùng kiểu tóc dài đầy thu hút của thành viên F(x) bất ngờ "lặn mất tăm" khi cô nàng quyết định "xuống tóc".

Sao Việt Sao Việt 24h 9 giờ trước

Tưởng chừng như mâu thuẫn của họ sẽ được giải quyết khi cả đôi bên đều đứng cạnh nhau. Tuy nhiên, sự thật lại hoàn toàn trái ngược.

Xã hội 9 giờ trước

Siêu bão Lan được nhận định là siêu bão rất mạnh. Không chỉ Nhật Bản, cả vùng biển Thái Bình Dương chịu tác động, Việt Nam cũng bị ảnh hưởng bởi cơn bão này.

Du lịch 10 giờ trước

Nếu bạn muốn thử cảm giác chinh phục những cung đường ngoằn nghoèo và nguy hiểm nhất thế giới khi thu về thì đừng quên đến dốc Iroha tại Nhật Bản.

Bóng đá Bóng đá Việt Nam 10 giờ trước

Trải qua màn rượt đuổi tỷ số đầy căng thẳng, ĐT Futsal Việt Nam đã có chiến thắng kịch tính 4-3 trước đội chủ nhà Trung Quốc.

Bài viết 10 giờ trước

Bật mí cho bạn cách "thử thách" các chàng trai trong 12 cung hoàng đạo để xem họ có phải là chàng trai hoàn hảo dành riêng cho bạn hay không...

X Đóng