Không sinh được quý tử, hôn nhân bỗng hóa thành địa ngục

|

Tôi là con thứ hai trong gia đình có bốn chị em gái ở một tỉnh miền núi phía Bắc. Gia đình tôi thuần nông, mẹ là người phụ nữ cam chịu, lo toan, gánh vác việc nhà. Một mình mẹ mặc sương, mặc rét làm lụng nuôi con ăn học, nuôi luôn cả bố và lo toan công việc bên nhà nội. Bố tôi chỉ suốt ngày rượu chè, mỗi khi say là ông lại kiếm chuyện, không ít lần hung dữ dọa đốt nhà, đốt quần áo, đập phá đồ đạc, đánh mẹ đến ngất lịm. Ông toàn đánh những lúc các con đi học, lúc không có ai ở nhà. Mẹ chịu những trận "đòn chồng" suốt 20 năm qua, nguyên nhân chính do bà sinh toàn con gái trong khi bố và ông bà nội lại muốn có con trai. Nhiều đêm, mẹ khóc bảo: "Mẹ chịu đòn quen rồi, các con đừng căm hận bố. Lỗi cũng là ở mẹ không thể sinh được con trai cho nhà chồng".

không sinh được con trai bị chồng đánh đập

Mẹ có lần hồi tưởng trong nước mắt kể cho các con nghe về những ngày đầu mới cưới mặn nồng và hạnh phúc. Ngày ấy, cuộc sống khó khăn nhưng bố yêu thương mẹ lắm. Ngày mẹ lên xe hoa đúng hôm trời mưa tầm tã. Mẹ chỉ đi một đôi dép mộc, mặc chiếc áo sơ mi trắng và quần vải thô bạc màu để về nhà chồng. Nhà chồng nghèo, bốn mái rách tả tơi.

Những ngày hạnh phúc chỉ kéo dào được bốn năm đầu tiên. Mẹ sinh hai con đầu lòng đều là con gái. Bố động viên mẹ, còn bà nội thì ra lệnh phải có cháu trai đích tôn cho bà bằng mọi cách. Cũng đúng thôi, bố là con trai một, lại con trưởng, gánh nặng "đích tôn" đè lên vai bố từ khi vừa cưới vợ. Rồi năm tôi hai tuổi, mẹ hạ sinh người con thứ ba cũng là con gái khiến bố thất vọng ra mặt. Áp lực từ gia đình và họ hàng khiến bố mệt mỏi, ức chế với vợ con. Bà nội giận dỗi, hết trách con dâu rồi đến trách "nhà ta vô phúc". Bữa cơm tối nào, bà cũng mặt nặng, mày nhẹ, rồi buông đũa thở dài, quệt nước mắt, than trách bản thân, kể lể "thấy người ta sinh ba, sinh bốn toàn là con trai mà thèm".

Đến khi mẹ sinh em gái út, bố bắt đầu thay đổi tâm tính. Lúc đó, tôi vừa tròn bốn tuổi, tôi chứng kiến hết những lần bố say và trút cơn giận lên mẹ, lên các con. Trước đây, bố chỉ uống rượu khi vui vẻ, còn bây giờ, trong nhà tôi bao giờ cũng có rượu. Người ta say thì lăn ra ngủ, còn bố say thì quát mắng, chửi bới, ném đồ, đánh đập vợ con. Những cơn say cứ ngày càng dày lên, tỷ lệ thuận với trận đòn mà mẹ phải chịu. Mẹ thương con, nhưng bế tắc, bởi trong suy nghĩ của người đàn bà thuần nông chất phác, cam chịu, nhẫn nhục như mẹ thì lỗi cũng là do mẹ không sinh được con trai, chưa làm tròn trách nhiệm làm vợ trong gia đình chồng.

không sinh được con trai bị chồng đánh đập

Bố tôi công khai cặp bồ với một phụ nữ góa chồng trong xã, nhưng khác thôn. Những đêm nhà vắng bố nhiều lên từ dạo đấy. Khi người phụ nữ kia sinh được một bé trai cho bố, ông càng ít về nhà hơn. Bà nội và bố mừng lắm, coi mẹ con họ như vàng ngọc để nâng niu, bao bọc, chăm sóc. Sự lạnh nhạt của bên nội với mẹ con tôi càng tăng lên. Bố ít về nhà, lần nào về cũng đánh mẹ.

Tôi nhìn cuộc hôn nhân của mẹ, cảm thấy chán nản khi nghĩ đến chuyện chồng con sau này của bản thân. Liệu tôi có thể có may mắn lấy được người yêu thương mình và biết cách vun vén hạnh phúc hôn nhân gia đình. Biết thương yêu những đứa con mặc cho chúng là nam hay nữ. 

Cái kết của mẹ tôi, chẳng qua vì những kiến thức hạn hẹp về hôn nhân gia đình, sự cam chịu của người phụ nữ thuần nông thương con và tâm lý trọng nam khinh nữ cũng như định kiến giống nòi bên nhà nội. Mẹ tôi không có sức sống tiềm tàng như Mị, không có bản lĩnh như chị Dậu, mẹ tôi chỉ là một người phụ nữ sống thuận theo số phận, mặc cho nó tàn khốc đến độ nào. 

Có phải vì không có sự vùng dậy và kiến thức pháp luật nên đời sống hôn nhân của mẹ tôi mới trở thành địa ngục trần gian? Hay chỉ vì một gia đình hạnh phúc bắt buộc phải có con trai nối dõi?

Theo SKCĐ

;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube
Loading...