Khi mối tình đầu đã có... mối tình sau

|

Bạn đã có mối tình đầu của mình chưa? Nó đẹp đẽ hay đau khổ? Hay cả hai… 

Hôm nay lướt Facebook, vô tình thấy trạng thái của nhỏ bạn vừa đăng lên.

“Có những tình cảm những tưởng sẽ quên nhưng lại ùa về ngay lúc đau khổ nhất. Rồi thì buồn đau trong cô độc nào có ai thấu hiểu không? Yêu hay đã từng yêu, cũng là thứ tình cảm dày xéo người ta mỗi ngày. Chỉ là, nếu nhìn thấy người đó hạnh phúc, cũng được.”

Tôi bỗng thấy tâm trạng lâng lâng, rồi cũng vô thức click vào thanh tìm kiếm, gõ tên người đó. Chắc cũng hơn năm nay tôi không gặp anh rồi. Từ sau ngày tốt nghiệp, tôi đã xem anh như một kỉ niệm khó chịu để nhớ đến, rồi bỏ vào trong ngăn kéo kí ức. Đáng tiếc, tôi quên khóa chúng lại, hay chí ít là tôi khóa lại rồi nhưng vô tình mở ra lúc nào không hay.

(Ảnh cắt từ phim Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi).
(Ảnh cắt từ phim Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi).

Bạn đã có mối tình đầu của mình chưa? Nó đẹp đẽ hay đau khổ? Hay cả hai… Mối tình đầu luôn là thứ tình cảm khó chịu, nó không dứt ra hẳn, cũng chẳng lún sâu. Nó cứ đứng yên ở trái tim như một cái gai cứng đầu, và khiến ta nhức nhói mỗi khi trời trở gió – hẳn là, mỗi khi bước qua những hình ảnh mà trong kí ức từng là một kỉ niệm đẹp.

Tôi từng đọc những câu chuyện nói về mối tình đầu, rằng nó đẹp đẽ lắm, rằng khi ra đi mọi thứ chỉ như cơn gió thoáng qua, mát mẻ khi quay về, rằng có chút buồn man mác, sẽ như một trang truyện lưu luyến khi chúng ta nhớ về tuổi thanh xuân

Đã có những chiều mưa, tôi đi dọc theo con đường cũ, nhớ về những hình ảnh cũ, của mối tình cũng cũ nốt, giữa tôi và anh. Tôi thấy buồn… Tôi chưa từng nghĩ là, mối tình đầu của tôi sẽ khiến cho tôi ghét cái năm cấp ba của mình như thế, thậm chí là ghét cả ngôi trường cấp ba của mình như thế. Tôi bỏ lỡ những buổi họp lớp sau này chỉ bởi lí do bận học.

Chỉ bởi vì, ngày cuối cùng của năm cấp ba, tôi thấy anh cùng một người khác. Tôi không nghĩ mối tình đầu của mình lại là cùng nắm tay nhau, chúc nhau thi tốt, nhớ mãi kỉ niệm, sau đó gặp người kia đi với người khác... Tôi chỉ thấy nực cười thôi, bởi lúc đó, mọi thứ trong tôi đã sụp đổ hết rồi.

(Ảnh cắt từ phim Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi).
(Ảnh cắt từ phim Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi).

Tôi nhìn lại hình đại diện của anh, rồi ảnh bìa của anh. Đó là người con gái khác nữa, cô ấy có nụ cười giống anh. Tôi nhìn anh, vô thức cười. Quá khứ của tôi ngập tràn hình bóng của anh, ngay cả những con đường, những hàng quán… Tôi sợ phải quay về, chỉ bởi vì tôi sợ bước chân vào nơi từng có hình ảnh tôi và anh ở đó. Mối tình đầu, lúc nào mà chẳng in sâu vào tâm trí cơ chứ. Có điều tôi đã ở đó quá lâu rồi, cái gọi là quá khứ, tôi hình như chưa từng bước chân ra. Thậm chí sau đó tôi chưa từng yêu ai khác, nó khiến tôi nghĩ, chắc là tôi chỉ có thể yêu anh thôi. Tôi còn nói với anh, tôi chờ anh…

Giờ ngồi ngẫm lại, mới có thể hiểu người ta ví mối tình đầu giống như cơn gió mát, hay như trang truyện luyến lưu. Có những quá khứ lún sâu vào trí não của người ta, khiến người ta nghĩ rằng chắc sẽ chẳng bao giờ mở lòng lại lần nữa. Những kỉ niệm khi tôi đi đường, nhớ hình ảnh của anh, khi trời mưa, lại nhớ hình ảnh của anh. Tất cả những cái đó, chỉ đơn giản là ảo ảnh của quá khứ thôi.

Bởi vì mối tình đầu rất tham lam, nó chiếm trọn một chỗ trong trái tim rồi. Nhưng rồi chúng ta cũng trôi theo cuộc sống, để khi rảnh rỗi ngoái đầu lại, cũng biết rằng có những khoảnh khắc khiến ta yêu, ta buồn, hay khoảnh khắc khiến ta khao khát chờ mong. Như chờ một cơn mưa trong những ngày nóng nực. Thế thôi!

 

loading...
;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube