Hoàng Lão Tà: Tà ma ngoại đạo hay thiên tài cười nhạo cả thế gian?

|

Chữ "tà" kia nếu có, cũng chỉ là cái nhìn vượt thời đại tới từ đầu óc của một nhất đẳng thiên tài như Hoàng đảo chủ...

Tài năng xuất chúng của Hoàng Dược Sư trong đủ mọi lĩnh vực đủ để ông ngạo thị thế gian. Trong võ học, ông là bậc đại tông sư. Xét về văn chương, ông có thể sánh ngang với những bậc đại khoa. Còn luận bàn về ngạo khí, chẳng ai dám xếp trước ông ở ngôi đầu thiên hạ!

Chẳng những đập bàn cười nhạo "Thánh nhân thối lắm", cái "tà" của Hoàng Dược Sư còn nằm ở chỗ vượt ra khỏi mọi khuôn phép, giáo điều phong kiến. Những thứ lễ nghĩa Nho giáo vốn được tôn sùng như vàng ngọc trong thời đại ấy, nhưng dưới mắt ông chỉ là thứ "ăn thịt người không chịu nhả xương". Sự cấp tiến trong đầu óc và nhận thức của Hoàng Dược Sư khiến ông trở thành một "lão tà" trong mắt mọi người, nhưng thật sự, tri thức của ông lại đi trước thời đại của mình rất nhiều.

Tri thức của ông đi trước thời đại của mình rất nhiều.
Tri thức của ông đi trước thời đại của mình rất nhiều.

Hoàng Dược Sư nhìn thấy rõ những điều vô lý, bất cập giấu sau những "tam tòng" cổ hủ, nhìn thấy rõ mưu đồ ích kỷ ẩn sau những câu chuyện trung quân "quân xử thần tử, thần bất tử bất trung". Ông cũng đọc được hết những mù quáng, dốt nát của những vị được coi là trung thần, thánh nhân thời đó. Những thứ quy tắc, tư tưởng mà phần lớn trí thức, người thời đại đó mù quáng tin tưởng như một chân lý thần thánh thực chất chỉ phục vụ cho lợi ích của giai cấp thống trị hoặc mang lại những điều thiếu công bằng.

Từ chuyện lòng trung thành đối với vua phải được đặt lên đầu tiên, bất chấp đúng sai hay chuyện thân phận người phụ nữ bé mọn và hèn kém như con sâu cái kiến trong thời phong kiến, tất cả những điều đó, Hoàng Dược Sư đều có thể nhìn ra. Cái nụ cười ngạo nghễ của Đông Tà không phải là nụ cười của một kẻ cuồng nhân ngạo ngược, mà là thái độ của một bậc đại trí giả trước những điều nực cười trong cuộc sống mà ông nhìn thấy được.

Nhưng, dù vượt ra khỏi mọi vòng khuôn phép hay lễ nghĩa, con người của Hoàng Dược Sư vẫn bị ràng buộc bởi một điều: Nhân cách và khí khái. Đó là lúc ông quỳ lạy trước thủ cấp của một nhà nho trung nghĩa bị Âu Dương Phong cắt đầu, bởi "Bình sinh ta rất khâm phục những bậc trung thần nghĩa sĩ". Hay lúc bị Xích Luyện Tiên Tử Lý Mạc Sầu khích bác chuyện không có nổi một người đệ tử ra hồn, vị bá chủ một phương kia cũng cam chịu nín lặng, nuốt giận vào lòng, chứ không thể bất quản thân phận ra tay đối phó với kẻ hậu bối kia. Riêng về điều này, Hoàng Đảo chủ hơn xa Tây Độc - kẻ vì lợi mà bất chấp tất cả mọi thứ, kể cả thân phận của một đại tông sư.

Tâm của Hoàng Dược Sư đã chết theo người vợ kết tóc se tơ
Tâm của Hoàng Dược Sư đã chết theo người vợ kết tóc se tơ

Cách Hoàng Dược Sư khư khư giữ hình bóng của người vợ trong tâm khảm cũng là một điều đặc biệt trong con người của lão. Gần 20 năm kể từ sau khi vợ mất, một nửa con người tài hoa của Hoàng Dược Sư cũng đã mất theo bóng hình ấy. Thậm chí, vị đảo chủ thiên tài kia còn chuẩn bị sẵn chiếc hoa thuyền lộng lẫy để cùng vợ chìm xuống đáy biển sâu, trong tiếng ngọc tiêu thanh thản và dìu dặt.

Một thân bản lĩnh kinh thiên động địa như Hoàng Dược Sư rốt cuộc cũng chỉ là vô nghĩa trước sự mất mát, đau thương của ái tình. Chính sự trọng tình nghĩa quên sống chết ấy mới là sự khác thường lớn nhất trong con người của Hoàng Dược Sư, chứ không phải những câu chuyện kì lạ xây dựng quanh cuộc đời của lão...

Những điều bảo thủ nhất trong con người của Hoàng Dược Sư xuất phát từ chính cái tâm cao ngạo của một thiên tài. Khi bị hiểu lầm là kẻ hạ thủ giết chết các sư phụ của Quách Tĩnh, Hoàng Dược Sư vẫn không chịu giải thích nửa lời, bởi: "Bao nhiêu chuyện xấu trên thiên hạ, người ta đều đổ hết lên đầu Hoàng Lão Tà ta, thêm một chuyện nữa nào có sá gì?".

Hay như chuyện những gia nhân câm điếc trên Đào Hoa Đảo thực chất chỉ là những người khuyết tật được lão đưa về nuôi nấng, lão cũng mặc kệ trước lời đồn đại chính mình hạ thủ để giữ bí mật chốn nương thân. Và còn bao nhiêu lời đồn đại khác biến Hoàng Dược Sư trở thành đại ma đầu khát máu không nhân tính, lão cũng bỏ hết ngoài tai như một chuyện tầm phào...

Nhìn vào sự thông minh, cơ trí của Hoàng Dung, người ta sẽ thấy được cái thiên tài của người cha đặc biệt
Nhìn vào sự thông minh, cơ trí của Hoàng Dung, người ta sẽ thấy được cái thiên tài của người cha đặc biệt

Con người Hoàng Dược Sư hỉ nộ bất thường, nhưng âu đó cũng là chuyện quen thuộc của những thiên tài. Trong cơn giận dữ, lão có thể làm những điều thiếu suy nghĩ, nhưng ngay sau đó lập tức hiểu ra được sai lầm của mình và âm thầm sửa chữa bằng mọi cách. Không phải ngẫu nhiên mà những người đệ tử bị biến thành tàn tật dưới tay lão vẫn một lòng hướng về Đảo Đào Hoa, sẵn sàng hi sinh cả tính mạng để bảo vệ cho sư phụ. Ngay cả những địch thủ không đội trời chung với lão cũng phải gật đầu khen thầm: Hoàng lão tà quả không hổ danh là đại tông sư một đời. Đám đồ đệ, đồ tôn dù chịu trăm cay ngàn đắng bởi lão nhưng vẫn coi lão như thần thánh, chứ không mảy may oán hận!

Cửu Chỉ Thần Cái Hồng Thất Công cũng dành cho Hoàng Dược Sư sự tôn trọng hiếm hoi. "Anh hùng trong thiên hạ chỉ có sứ quân và lão khiếu hóa thôi". Dù cả cuộc đời, Hoàng Dược Sư chưa khi nào tự nhận mình là bậc anh hùng, thậm chí còn ưa thích với cái danh hiệu tà ma ngoại đạo, nhưng cả cuộc đời ông đều bộc lộ bản sắc của một đấng anh hùng khí phách. Những cái "tà" nếu có, cũng chỉ là cái nhìn vượt thời đại tới từ đầu óc của một nhất đẳng thiên tài như Hoàng đảo chủ...

loading...
;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube