Hầu hết chúng ta đều chết ở tuổi 25, phần đời sau đó chỉ là tồn tại

|

Bài chia sẻ của cô gái đã làm nhiều bạn trẻ trăn trở về ý nghĩa của sự tồn tại và những việc mình đang làm. 

Càng trưởng thành, con người ta lại càng thay đổi về suy nghĩ, đồng thời “rước” vào thân nhiều thể loại trách nhiệm hơn. Đôi lúc, nhìn bạn bè lũ lượt cưới, rồi sinh con, yên bề gia thất, ta không khỏi “nôn nóng” và tự hỏi “mình đang làm gì với cuộc đời mình thế này?”. Hiệu ứng số đông là thế - có thể làm lung lay và thay đổi quan điểm mà ta ngỡ như vững chắc trong ta như tường thành. 

Nhưng như thế nào mới là “ổn định”? Liệu bạn đã sẵn sàng để “ổn định” chưa, hay chỉ hoảng sợ nhất thời vì mình là người duy nhất còn “lang bạt” trong số đám bạn xung quanh? Và liệu bạn đã sống cho trọn vẹn, cho “đã đời” cái thời thanh xuân quý báu duy nhất trong đời chưa? 

Khoan vội lúng túng bởi hàng loạt câu hỏi trên. Hãy thong thả, từ tốn đọc những dòng chia sẻ thấm thía của Nguyễn Kim Oanh – một cô gái trẻ 25 tuổi đang sinh sống và học tập tại Geneva, Thụy Sĩ – về ổn định, hạnh phúc và tuổi thanh xuân. 

Bài viết của Kim Oanh nhận được gần 6.000 lượt chia sẻ. (Ảnh chụp màn hình)
Bài viết của Kim Oanh nhận được gần 6.000 lượt chia sẻ. (Ảnh chụp màn hình)

“Tối hôm qua đang miệt mài ngồi ăn gà rán để giảm cân thì con bạn ở Việt Nam bị mất ngủ inbox rên rỉ, ỉ ôi. Nó 24 tuổi (cả mụ là 25), cũng ưa nhìn, học hành đàng hoàng, vừa mất việc và người yêu sắp đi du học. Nó tự đặt tên cho cơn khủng hoảng của mình bằng 3 từ mơ hồ ‘chưa ổn định’. Tôi hỏi nó: ‘Thế theo mày thế nào được gọi là ổn định?’. Nó bảo tức là giống như mấy đứa bạn thân của nó: có công ăn việc làm, được vào biên chế, thu nhập đều đặn; lấy một anh chồng cũng có các mục trên (nếu không là viên chức thì cũng là kinh doanh buôn bán phát đạt). Và thế là nó phát rồ lên vì thấy mình kém cỏi, thấy mình bị chậm trễ, thấy mình lông bông. Mắc mệt!

Tôi đành nghỉ giữa hiệp cánh gà bằng một ngụm coca để ngồi viết văn tế, à nhầm, viết text trả lời nó: ‘Thế mày nghĩ sự ổn định đồng nghĩa với hạnh phúc à?’.

Đã có lần tôi viết trên Facebook của mình một câu đại ý rằng: thời hạn của thanh xuân là mãi mãi. Tôi quen không ít những người bạn trẻ (cả nam lẫn nữ), họ tự rút gọn tuổi thanh xuân và những hoài bão của mình bằng hai từ ‘ổn định’. Tuổi trẻ của họ vỏn vẹn là 12 năm phổ thông rồi 4 năm đại học, sau đó là vội vàng kiếm cho mình một công việc biên chế; rồi gấp gáp yêu, gấp gáp cưới. Rồi cuộc sống sau đó cứ bình lặng trôi qua như một quy trình đã được định sẵn: sinh con, nuôi con, chăm sóc chồng con và gia đình chồng, kiếm tiền, gả chồng cưới vợ cho con, an dưỡng tuổi già rồi xuống hố. Tôi không nói một cuộc sống như vậy là không tốt. Nhưng nó chỉ tốt khi bạn thực sự là tuýp người yêu thích sự ổn định và quan trọng nhất là bạn đã SẴN SÀNG chứ không phải là bạn làm vậy là bởi bạn sợ mình không giống những người khác. Điều này làm tôi sực nhớ tới tiêu đề một bài báo cũ: ‘Hầu hết chúng ta đều chết ở tuổi 25, những năm tháng sau đó chỉ là tồn tại’”. 

Bạn có đang "chết" ở tuổi 25? (Ảnh: Internet)
Bạn có đang "chết" ở tuổi 25? (Ảnh: Internet)

Hiệu ứng đám đông dễ làm ta trở nên hoảng sợ, sợ rằng mình làm sai hoặc bản thân mình đã sống sai để rồi giờ đây mình là người duy nhất không-giống-mọi-người. Nhận thấy điều đó, Kim Oanh đã rút ra một câu hỏi dành cho người bạn của mình và khiến mỗi chúng ta đều phải ngẫm nghĩ để tìm ra câu hỏi cho bản thân mình: “Sự ổn định đồng nghĩa với hạnh phúc?”. Sau đó, cô gái trẻ tiếp tục với một câu hỏi khác dành cho người bạn: 

“Tôi hỏi con bạn tôi:

- Mày có biết ý nghĩa của từ YOLO ko?

- You only live once!

Đúng rồi, ai cũng hiểu YOLO nghĩa là chúng ta chỉ được sống có một lần. Nhưng đôi khi cái từ đó bị lôi ra dùng vào những cái nghĩa tiêu cực. Kiểu như bạn đập đá, hút cần, dùng chất kích thích, cờ bạc, chơi gái, đua xe hay làm những điều tệ nạn ngu xuẩn khác, bạn tự gọi đó là YOLO - đời là mấy tí, tội gì không chơi cho đã. Nhưng không phải! Thực ra cái câu đó ý nghĩa thực sự của nó là chúng ta chỉ có một cuộc sống, nên hãy tận hưởng nó, trải nghiệm nó, sử dụng nó một cách ý nghĩa nhất, đừng hoang phí những tháng năm được sống trên cõi đời này vì cơ hội chỉ có một. 

So với bạn bè cùng trang lứa, tôi được coi là một đứa lông bông. Mà tôi lông bông thật, tôi sống ở chỗ này lại muốn đi chỗ kia, tôi học ngành này lại máu chuyển ngành khác, tôi làm chỗ này lại mơ nhảy chỗ nọ, tôi thậm chí có khi yêu anh này mà lỡ có gặp trai đẹp trên đường thì tim vẫn nhảy tưng tưng. Tôi lông bông nhưng tôi tin rằng khi 40, 50 tuổi nhìn lại, tôi sẽ không nuối tiếc quá nhiều về tuổi thanh xuân của mình: tôi sẽ không ước giá mà hồi đó sao mình không làm nhiều nghề hơn để biết rằng niềm đam mê thực sự của mình đặt ở chỗ nào; giá mà hồi đó yêu nhiều hơn để không vội vàng trói đời mình vào người đàn ông đến sớm nhất; giá mà hồi đó đi nhiều hơn để không bị vướng bận con cái và gia đình rồi giới hạn thế giới của mình trong bốn bức tường.

Tuổi thanh xuân cũng như mọi giai đoạn khác của cuộc đời, là một chuỗi tháng ngày mà thôi. Nhưng sự lấp lánh và đặc biệt của nó thì ở những độ tuổi khác ta khó lòng có lại được. Tuổi thanh xuân là một ngày trời mưa tầm tã, có anh chàng nọ cầm ô đến che cho bạn và ngỏ ý muốn làm quen. Tuổi thanh xuân là một chuyến đi du lịch bụi với cô bạn mới quen đến những nơi thật tuyệt diệu. Tuổi thanh xuân là khi nắm tay người tình thảnh thơi đùa vui bên bờ biển vắng. Tuổi thanh xuân là khi ta mất 3 tiếng trang điểm để hi vọng trở thành night lady trong một bữa tiệc đêm. Tuổi thanh xuân là quãng đời khi mà ta dù trong tay chẳng có gì nhưng lại lộng lẫy lạ thường! Có những khoảnh khắc của tuổi thanh xuân đẹp đẽ đến mức chỉ cần thoáng nhớ lại cũng đủ khiến ta rạo rực, đến mức mà ta sẵn sàng đánh đổi bao nhiêu tiền bạc hay công sức cũng không tìm lại được. Thanh xuân không vĩnh cửu nhưng những khoảnh khắc của nó thì rực rỡ mãi mãi - như một bông hoa hướng dương luôn vươn về phía mặt trời”. 

Tuổi thanh xuân quý báu lắm. Không chỉ vì nó một đi không trở lại trong đời, mà còn là vì nó là khoảng thời gian lí tưởng, chính xác và phù hợp nhất để mỗi con người thực sự sống cho mình. Khi ấy, người trẻ hầu như không phải ràng buộc trách nhiệm với bất kì ai, vẫn chưa có gì trong tay, thời gian và sức khỏe thì vô biên để trải nghiệm, thậm chí là “san bằng” cả thế giới. Đó cũng là khi ta nhiều hoài bão và mơ ước nhất, và hoàn toàn đủ năng lực, trí tuệ để theo đuổi chúng một cách điên rồ. Đó cũng là khi ta dám yêu và hi sinh bất chấp, dẫu cho cái ta nhận lại là một trái tim đầy thương tổn. Tuổi thanh xuân mạnh mẽ, tươi xanh và hoang dại như thế, mất rồi đến khi nào lấy lại được, vậy tại sao không trân trọng? 

Tuổi thanh xuân - khoảng thời gian hợp lí duy nhất trong đời mà bạn có thể vừa liều lĩnh, điên khùng và dại khờ... (Ảnh: Internet)
Tuổi thanh xuân - khoảng thời gian hợp lí duy nhất trong đời mà bạn có thể vừa liều lĩnh, điên khùng và dại khờ... (Ảnh: Internet)

Sau khi thoải mái chia sẻ về quan điểm của mình, Kim Oanh chốt lại bằng một quyết định rất nhẹ nhàng nhưng đầy cương quyết: 

“Tôi thơ thẩn bảo với con bạn: ‘Có lẽ sang năm tao sẽ lại đi nước khác sống mày ạ’. Nó ngạc nhiên ‘Bao giờ mày mới ổn định đây?’. Tôi chỉ bình thản mà rằng: ‘Không phải tao không muốn, nhưng tao chưa sẵn sàng. Rồi ngày đó cũng sẽ đến, nhưng trước khi ổn định, tao muốn sống nhiều hơn đã’”.

Kim Oanh hiện đang học tập và sinh sống tại Geneva, Thụy Sĩ. (Ảnh: FBNV)
Kim Oanh hiện đang học tập và sinh sống tại Geneva, Thụy Sĩ. (Ảnh: FBNV)

Tuy quan điểm của Kim Oanh gây ra nhiều tranh cãi trái chiều, tuy nhiên không phủ nhận một điều rằng cô đã nói khá chuẩn xác những khúc mắc và lỗi sai phổ biến của giới trẻ thời nay: bị ảnh hưởng bởi tâm lí số đông, sống chưa thật sự và tận dụng tuổi thanh xuân chưa đúng cách. Với gần 6.000 lượt chia sẻ, bài viết của Kim Oanh hiện vẫn đang khiến giới trẻ Việt ngẫm nghĩ. 

loading...
;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube