Hắn (Chương 5 - Giải thoát)

| 16:00 - 08/10/2014

Cốt truyện xoay quanh một cô gái bán hoa bị bố bán vào trong một khu mại dâm. Trải qua những va chạm cay đắng đầu tiên trên đường đời, cô bắt đầu thay đổi. Không còn là một người con gái ngây dại, cô bước vào thế giới đèn đỏ với tất cả nỗi tuyệt vọng. Để rồi một ngày, cô gặp người đàn ông không có lấy một cái tên...

5. GIẢI THOÁT.

Sau cái ngày đấy, một thứ gì đó tận sâu trong các ngóc ngách vô hình, bắt đầu nứt toác ra trong tôi, trống rỗng cạn khốc. Dường như nó làm thay đổi tận gốc rễ con người tôi. Một thứ cảm xúc buông xuôi, hụt hẫng và mất mát tràn đầy. Nó kéo tôi vào trạng thái trì độn, gần như gục ngã. Cơn đau thể xác đó. Bóng hình to lớn với cái bụng phệ của người đàn ông xa lạ cọ vào ngực tôi. Nỗi cô đơn bủa vây đến tột cùng. Tôi có cảm tưởng như mình mất đi một phần thân thể, nó chẳng khác nào cảm giác của người mẹ sẩy thai sau những tuần cảm nhận sinh linh bé nhỏ của mình lớn lên từng giờ, từng giây phút. Nỗi đau ngự trị. Ban đầu, nó chỉ nhỏ bằng đốt ngón tay. Khoảng hai tuần sau, cảm giác ấy nặng nề như một quả cầu thép. Rồi sức nặng và sự tồn tại hữu hình dưới dạng những sự vật mà tôi có thể miêu tả được biến mất. Nhưng cơn đau vẫn hiện diện. Nó không mạnh mẽ như lúc đầu, mà lại âm ỉ, hoang hoải. Nó ám ảnh tôi trong từng hành động, giấc mơ, và rồi tôi trở thành một con người khác.

Một con đĩ thật sự.

Hắn (Chương 5 - Giải thoát)

Tôi cứ tiếp tục con đường đầy tội lỗi đấy. Sự rụt rè, sợ hãi ban đầu không còn nữa. Mọi suy nghĩ vẩn vơ bị loại trừ. Tôi cứ bước đi chơi vơi trên chiếc giày cao gót, vào những căn phòng khách sạn đầy tiện nghi cho đến những bờ bụi bên bờ sông hoang vắng. Xúc cảm trong tôi bị tước đoạt. Âm hộ của tôi khô khốc, cô bé đáng thương đó đón nhận sự xâm nhập của cánh đàn ông một cách hờ hững. Dòng chảy ẩm ướt trong tôi khô kiệt, rỗng tuếch. Rồi tôi bắt đầu học những mánh khóe của nghề. Phải rên rỉ làm sao để được lòng khách? Cách dạng hai chân ra sao cho gợi dục? Tất cả những chiêu trò đó được bày ra chỉ để thỏa mãn sinh lý một cách tốt nhất, cũng là thứ hái ra tiền và giữ ngọn lửa đam mê khao khát của những gã trai thèm tình. Tôi có cảm giác rằng, chính tôi, đang dung túng và dễ dãi với sự phản bội của đàn ông. Với người tình của họ. Với gia đình họ. Tình dục không còn mang khái niệm là phút thăng hoa của yêu đương nữa, nó đơn giản trở thành nhu cầu sinh lý và là phương thức kiếm tiền. Tình yêu đích thực bị phỉ báng. Và tôi, một trong những bóng hình trong hàng ngàn những cô gái khác giữa ánh đèn đường, đang làm công việc mà người đời cho rằng nó dơ bẩn và bôi nhọ thứ tình cảm thiêng liêng là yêu đương của các quý ông lịch lãm, sang trọng.

Cho đến một ngày, một người đàn ông xuất hiện và giải thoát tôi khỏi ổ điếm này.

Đó là Vũ.

Trong kí ức của tôi, Vũ chỉ là hạng đàn ông nhát cáy sợ vợ. Anh ta có tướng đi lom khom như một ông già trạc tuổi sáu mươi. Khuôn mặt tròn trịa, làm mờ đi những đường nét góc cạnh và thay vào đó là cảm giác lủm bủm dư mỡ. Vũ khá mập, sở hữu mái tóc thưa thớt mà hầu hết đã bạc sớm. Đôi mắt anh ta lúc nào cũng ẩn giấu cái vẻ sợ hãi đàn bà. Vũ sợ vợ, nhưng dĩ nhiên, nỗi hoảng hốt đó không thể vượt qua được dục vọng.

Hắn (Chương 5 - Giải thoát)

Lần đầu gặp tôi, anh ta run rẩy như một đứa trẻ vừa làm gì nên tội. Cho đến khi tôi chán nản bước vào nhà nghỉ, cởi chiếc áo mỏng tang bên ngoài, rồi tới quần jean và kết thúc ở chiếc quần trong, anh chàng vẫn đứng tồng ngồng tại chỗ. Sau đấy, Vũ tiến đến thật chậm. Bằng chất giọng khan khan khó nghe, anh ta hỏi:

- Tôi …tôi chạm vào em được không?

Đó là câu nói ngớ ngẩn nhất trong cuộc đời làm đĩ của tôi.

- Tất nhiên là được! – Tôi cười nhẫn nại.

Vũ gật đầu. Anh ta run rẩy chạm vào lưng tôi. Bực bội, tôi dằn dỗi nằm xuống giường. Ánh mắt Vũ lóe lên tia dục vọng, tuy thế, con ngươi anh chàng lại động đậy, ngước nhìn hai bên đầy sợ sệt. Tôi nhếch mép, cười không thành tiếng:

- Anh có vợ chưa?

- Ơ… chưa.. à rồi…

- Lần đầu đi ăn vụng à?

Vũ chần chừ không đáp.

- Làm nhanh đi! – Tôi nói – Đừng để thời gian trôi qua vô ích.

Vũ gật đầu rồi lúng túng leo lên giường. Anh ta cởi quần ra, sau đấy tiến lại gần tôi. Đặt tay lên hai bầu vú căng mọng của người đàn bà xa lạ, Vũ rên nhẹ. Tôi chép miệng, thúc giục anh ta nhanh lên. Người đàn ông vụng về điều chỉnh tư thế của mình rồi đi tìm đến nơi mà anh ta có thể thỏa mãn dục vọng của mình. Chỉ sau mười phút, Vũ đạt được mục đích của mình. Anh chàng thở hắt ra, trút hết nguồn năng lượng kìm nén rồi đổ sụp xuống người tôi. Chẳng hiểu sao, tôi thấy thương hại Vũ. Gã đàn ông này rõ ràng rất sợ hãi, chẳng có bản lĩnh gì. Anh ta đáng khinh… đến tội nghiệp.

Tôi rời khỏi giường, mặc lại quần áo mà chẳng muốn tắm. Vũ theo dõi từng cử động của tôi. Anh ta lên tiếng:

- Em có thích không?

- Anh nghĩ tôi có thể “thích” khi làm tình với một thằng đàn ông xa lạ? – Tôi sẵng giọng.

Vũ lập tức biến sắc:

- Tôi…tôi xin lỗi.

- Mặc quần vào đi! – Tôi gắt.

Anh ta làm theo. Vũ vội vàng túm lấy quần rồi kéo xộc lên. Hai tay anh ta run đến nỗi không thể kéo khóa lên. Tôi bật cười, và trước vẻ giễu cợt đó, Vũ càng hốt hoảng. Anh ta hoàn thành công việc một đứa con nít ba tuổi còn làm tốt hơn với hàng cúc áo cài lệch.

- Anh sợ lắm à?

- Ơ…không – Vũ lắp bắp.

Tôi buột miệng đế thêm:

- Tôi thấy anh không giống kẻ thích đi kiếm gái bên ngoài. Nếu việc làm ngu xuẩn này chỉ để chứng tỏ điều gì đó, thì tôi chúc mừng anh, bởi anh là một thằng đàn ông khá ổn. Chỉ cần anh tự tin lên, chỉ thế thôi.

Ánh mắt Vũ có một sự thay đổi gì đó, nhưng lúc ấy, tôi không thể cảm nhận được và cũng chẳng quan tâm. Khi bước ra khỏi khách sạn, dòng xe ồn ào choáng ngợp đầu óc, mọi thứ về Vũ trôi hết đi. Cho đến ngày hôm sau, anh ta xuất hiện trước mặt tôi, tận tay đưa một số tiền khủng cho dì Tám và nói ngắn gọn một câu khiến bàng hoàng và sửng sốt đến mức không thể tin đó là sự thật…

- Tôi muốn cô ấy được tự do.

- Tại sao anh lại làm vậy?

Hắn (Chương 5 - Giải thoát)

Tôi thốt lên khi rời khỏi ổ điếm một cách chóng vánh. Giờ đây, ánh mắt và toàn bộ sự chú ý của tôi đều dồn vào gương mặt người đàn ông đang thộn ra đấy. Vẫn dáng người lom khom. Vẫn đôi mắt ráo hoảnh, nhưng có điều đã trở nên tinh nhạy hơn. Bất chợt, tôi nhớ lại cái đêm anh chàng nhát gan này sờ soạng cơ thể mình. Dường như đã có một sự thay đổi rất lớn ở bên trong Vũ. Như thể, anh ta tìm được một thứ gì đó. Từ tôi.

- Bởi em coi anh là một thằng đàn ông.

- Thật vậy sao? – Tôi nhướng mày - … chỉ cần anh có tiền, con đĩ nào cũng coi anh là đấng quân tử.

Anh ta hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi đáp:

- Nhưng chưa có người đàn bà nào nói với anh bằng chất giọng như em. Nó khiến anh cảm thấy mình mạnh mẽ.

- Vậy bây giờ, anh muốn gì ở tôi?

- Anh muốn em làm những việc mình ấp ủ, sống cuộc đời em muốn.

Vũ mỉm cười. Anh ta rút trong túi một điếu thuốc rồi châm lửa. Làn khói mong manh thoát ra từ miệng người đàn ông kì lạ đó. Chính lúc ấy, tôi mới thấy bóng dáng của người đàn ông trong Vũ. Anh ta không còn sợ hãi như lúc ở trên giường với tôi. Thay vào đó, một tâm hồn lẻ loi hiện lên trong không gian ảm đạm ấy. Linh hồn cô đơn ấy ngọ nguậy dưới cái dáng mập mập khù khờ, khắc lên gương mặt Vũ chút sắc sảo, trải đời. Mũi anh ta khẽ động đậy, chuẩn bị cho cái thở dài buồn bã. Rồi Vũ bước đi, lặng lẽ như cái cách con người ấy xuất hiện, để lại vệt phép màu kì diệu ở phía sau. Cánh tay trái Vũ vươn cao thay cho lời chào, và cả câu chúc thầm kín.

Chúc em tìm được tình yêu.

Tôi đứng lặng đi, chôn chân trong cái se lạnh của thành phố. Vệt đau đớn chảy lượn lờ theo sóng mũi rồi buông mình xuống khoảng không. Thì ra con người phức tạp như vậy. Sau cái vẻ lầm lũi, e dè ấy là tâm hồn cô đơn. Trái tim Vũ quá mạnh mẽ, chính vì thế nó luôn gồng lên, rồi kiệt sức trong đơn côi.

Tôi chẳng biết gì về anh ngoài một cái tên.

Tôi chẳng biết gia cảnh anh như thế nào. Tôi không hiểu hết con người anh để có thể khắc họa đầy đủ về Vũ qua ngôn từ. Ước gì anh cho tôi cơ hội được gần gũi anh hơn, để có thể chạm vào những xúc cảm trong anh.

Tôi chẳng rõ anh thật ra là người con trai nhút nhát hay can đảm và đa cảm. Nhưng có một điều mà tôi chắc chắn…

Anh là người có trái tim nhân hậu. Chính Vũ đã khiến tôi mạnh mẽ để đi tiếp đoạn đường đời gian nan. Và cũng chính Vũ đã giải thoát tôi khỏi ổ điếm đó. Tôi trở thành một con điếm tự do, đồng thời cũng là phục vụ trong một quán bar ở trung tâm thành phố. Chính nói đó, tôi gặp hắn – kẻ thứ ba làm thay đổi cuộc đời tôi sau người cha tàn độc và Vũ.

Là hắn – Linga của tôi.

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Tuấn Phạm, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!

VIDEO ĐANG ĐƯỢC XEM NHIỀU NHẤT

Phụ huynh nói gì nếu bạn lỡ... thi rớt?