Hắn (Chương 2 - Ra giá)

|

Cốt truyện xoay quanh một cô gái bán hoa bị bố bán vào trong một khu mại dâm. Trải qua những va chạm cay đắng đầu tiên trên đường đời, cô bắt đầu thay đổi. Không còn là một người con gái ngây dại, cô bước vào thế giới đèn đỏ với tất cả nỗi tuyệt vọng. Để rồi một ngày, cô gặp người đàn ông không có lấy một cái tên...

Chương 2. RA GIÁ.

Tôi vẫn còn nhớ rất rõ cái ngày ấy, và cả những giờ phút cuối cùng được ở bên cạnh mẹ, người tôi yêu nhất, cả ngôi nhà thân thương. Đến giờ, tất cả vẫn như ngày hôm qua, chiếc giường bừa bộn với tấm chăn vùi một đống phía góc tường. Chạn bát được đóng trên tường, chơi vơi giữa mảng tường đen mốc dơ bẩn, kinh khiếp. Mọi thứ… tất cả những kí ức đó, dù có bị tẩy não đi chăng nữa, thì nó vẫn còn tồn đọng, một thứ độc dược thấm vào đến từng tế bào, chẳng thể phai.

Chiều hôm ấy, bố tôi về nhà sớm hơn thường lệ. Từ phía xa, tôi nhận ra ông ta, chiếc bụng phệ ưỡn ra phía trước, mái tóc muối tiêu với khoảng da đầu hói lộ ra tựa như vùng đất cằn cỗi nơi sa mạc. Dáng đi thất thểu, bóng dáng ấy in đậm, nhát dao kí ức rạch xuống rãnh não tạo nên một hình ảnh người cha méo mó khi tôi nhớ lại. Nhìn thấy tôi, khác với mọi bận, ông ta cười, phô ra hàm răng chiếc còn chiếc mất. Đôi mắt thất thần, con ngươi sâu thẳm khiến tôi cảm tưởng mình có thể nhúng sâu vào đáy đen ấy, chạm vào cái ác, sự nhẫn tâm khôn cùng của con người này. Lão vung tay lên. Theo bản năng, tôi vội lấy tay lên che mặt. Nhưng những ngón tay ông ta lại chạm vào bờ vai gầy của tôi, lão cười hềnh hệch:

- Hôm nay mày theo tao lên thành phố!

- Làm gì ạ?

- Lắm chuyện! Cứ đi theo tao, mau vào lấy vài bộ đồ đi.

- Vậy để con nói mẹ…

- Khỏi! – Lão gắt - … cứ lo việc của mày. Tao nói mẹ mày rồi.

Thế là sau đấy lão bước ra ngoài, chống nạnh ra vẻ sắp làm chuyện gì đó quan trọng lắm. Tôi lờ mờ nhận ra rằng có chuyện gì không ổn. Thái độ của ông ta, điệu cười, những lời ngon ngọt như giọt mật ong sóng sánh thu hút con mồi… Những biểu hiện đó khiến tôi bất an. Nhưng rồi, ông ta quát lớn khi thấy tôi cứ đứng bần thần tại chỗ. “Mày đứng đực ra đó làm gì vậy hả?” Tôi giật thót, hoảng hốt cúi mặt đi vào bên trong, vội vàng lấy quần áo bỏ vào ba lô.

Khi đã chuẩn bị xong hết mọi thứ, tôi và cha lên chiếc taxi mà ông ta đã gọi sẵn từ lúc nào. Khi nhìn thấy bóng hình của cái động cơ khoác bên ngoài cái vẻ hào nhoáng với dòng chữ “TAXI” sáng nhấp nháy, tôi sững người trong chốc lát. Ông ta muốn đưa tôi đi đâu mà sao lại chuẩn bị mọi thứ chu đáo và sang trọng thế này? Nhưng chính cái vẻ xa xỉ khác hẳn mọi ngày đó lại khiến đầu óc của tôi lúc đó cảm thấy an tâm. Có lẽ đây chỉ là một chuyến du ngoạn lên thành phố. Bỗng nhiên, tâm trạng tôi phấn khích không chịu được. Với một đứa trẻ mười sáu tuổi lúc ấy, thành thị là thiên đường của ánh sáng, sự xa hoa và những thú ăn chơi bất tận. Nào tôi có ngờ rằng, đằng sau vẻ đẹp tráng lệ đó là những mảng đen khuất lấp mà những kẻ ngây thơ, cả tin sẽ phải trả giá đắt nếu rơi vào vô vàn cái bẫy đấy.

Hắn (Chương 2 - Ra giá)

Cha tôi đưa tôi ra bến xe. Mồ hôi, mùi bánh tráng nướng, tiếng còi hụ reo lên inh ỏi rồi lặng dần… Mọi thứ đều mới mẻ. Tôi chẳng khác nào con cá vàng vốn an toàn trong cái bể của mình, giờ đây chơi vơi giữa biển cả mênh mông. Tôi vội vàng nắm lấy gấu áo bố, nhưng ông ta túm lấy vai tôi rồi xô mạnh tôi về phía trước, miệng gắt gỏng. “Có mỗi cái việc đi thôi cũng chẳng ra hồn. Cái loại vô tích sự, nuôi mày chỉ tổ công cốc.” Nghe ông ta nói thế, tôi có chút chạnh lòng. Người đàn ông luôn là trụ cột, giờ đây trở thành một người không có tình thương. Dường như, những con số may rủi từ lô đề, những đồng tiền đến nhanh đi nhanh đã choáng ngợp lấy cái tâm hồn cằn cỗi đó. Tôi chỉ biết nghiến răng, ráng rảo bước thật nhanh, tạm quên đi nỗi sợ hãi thoáng qua đang dần ngự trị lấy đầu óc non nớt của mình.

Chuyến xe lên thành phố mất sáu tiếng, trong thời gian đó, ông ta không nói gì với tôi. Thỉnh thoảng, tiếng chuông điện thoại của bố tôi reo lên, ông ta thông báo với ai đó với giọng khá lịch sự rằng còn hai tiếng nữa sẽ đến thành phố. Sau đó, những lời nói nhã nhặn được thay bằng chất giọng oang oang, câu chuyện đề cập tới những thứ mà tôi chẳng hiểu lắm: “Đầu cuối một trăm nghìn… ừ… con ba chân cứ đánh cho tao năm mươi đi, còn con 56 mày đặt cao vào, số đó mấy ngày qua ra nhiều lắm. Đm… hôm nay ba đài chắc chắn tao ăn…” Sau này, khi biết được đó là cái trò cờ bạc chơi đề may rủi ấy, tôi chỉ muốn giết chết bố mình. Ông ta không hề nghĩ đến mẹ con tôi phải sống thế nào, ông ta phải làm gì để thay đổi cuộc sống của chúng tôi. Con người này chỉ biết đến bản thân mình.

Khi trời chập choạng tối, ông ta đưa tôi vào một quán cà phê khuất sâu trong con hẻm, đằng sau vẻ nhộn nhịp chói lòa của đô thị về đêm. Bố tôi bảo tôi ngồi xuống ghế và bước vào trong cái quán xập xệ không có một bóng khách. Khoảng thời gian chờ đợi ấy tưởng chừng kéo dài đến vô tận. Mặc trên người chiếc áo khoác dày cộm, tôi bắt đầu thấy oi bức. Gạt bỏ hết vẻ e ngại của một đứa trẻ nhà quê, tôi tháo bỏ chiếc áo ngoài, chỉ mặc mỗi cái yếm trông như một thứ quái đản ở cái chốn tấp nập này. Khoảng mười lăm phút sau, ông ta bước ra với hai người khác. Đầu tiên là một mụ bà mập mập, hai má chảy sệ với đôi mắt trũng sâu dữ dằn. Cặp lông mày màu xám tro của người đàn bà ấy chẳng khác nào lông một loài quạ ăn xác thối. Tuy nhiên, bà ta vẫn cố tỏ vẻ thân thiện với tôi. Nở một nụ cười toe toét, mụ khen tôi đáng yêu và có duyên. Bên cạnh con người có thân hình đẫy đà đấy là một tên thanh niên còi cọc, cằm nhọn, đôi mắt ẩn hiện trong đó vẻ dâm đãng không giấu giếm. Thấp thoáng qua chiếc áo ba lỗ mỏng tang của hắn, hình xăm móng vuốt hổ ở bả vai trái toát ra vẻ dữ tợn. Gã cười với tôi giống cái cách thiên hạ vớ được thứ gì hay ho. Bố tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện rồi mỉm cười với người phụ nữ:

- Bà thấy nó sao?

Mụ bà gật đầu đáp: “Đáng yêu lắm!” rồi vươn người về phía trước nắm chặt tay tôi rồi nói nhẹ nhàng:

- Con cứ gọi bác là dì Tám nhé!

- Vâng! – Tôi rụt rè đáp lại.

Sau đó, bố tôi đứng dậy. Ông ra hiệu cho mụ bà rồi cả hai thì thầm với nhau khi nghĩ rằng câu chuyện đã vượt khỏi ngưỡng nghe của tôi. Nhưng, đoạn đối thoại đó, tôi nắm hết tất cả.

- Con bé xinh, nhưng nó không đẹp như trong cái hình ông đưa!

- Thì tôi bán rẻ nó cho bà còn gì?

- Chỉ mười lăm cây vàng là đủ rồi, chứ cái con này thì làm cái thứ gì, có khi chẳng có đứa nào chọn nó.

Cái gì thế? Họ đang nói cái gì? Bán rẻ cái gì? Cái gì mười lăm cây vàng cơ chứ! Gần như tôi không hiểu những con người này đang nói gì.

- Mười lăm cây cũng được. Thì bà ném mấy thằng nghèo cho nó phục vụ, nó còn trinh,  một đêm kiếm cho bà cả đống tiền.

Đến lúc này, tôi đã hiểu tất cả. Ông ta muốn bán tôi. Ông ta muốn tôi làm điếm.

- CÁI GÌ?

Tôi gào lên, đứng bật dậy và vội vàng lùi lại, chiếc ghế phía sau ngã chỏng chơ. Đôi mắt tôi trừng trừng nhìn người đàn ông mà thường ngày tôi gọi là cha. Nó trống rỗng, tàn ác và tăm tối. Tôi có thể cảm nhận được nó, sự căm ghét tột cùng của ông ta với tôi. Đứa con này đã làm gì sai mà ông ta tàn nhẫn như thế?

Nhưng ông là cha tôi. Người cha cũng phải có chút lương tâm chứ.

- Ba tính bán con sao? – Tôi run run nói - … Ba không có quyền… con muốn về với mẹ…

Ông ta cười khẩy, cái nhếch mép ấy nhẹ đến rùng mình - đó là viên đạn bắn chết trái tim tôi. Chỉ với một sự thay đổi nhỏ, khuôn mặt đó biến dạng méo mó. Đó là quỷ. Tôi được sinh ra từ một con quỷ thật thụ. Người đàn ông này không có khái niệm yêu thương. Ông ta tiến về phía tôi, túm lấy tóc tôi rồi giật mạnh ra sau. Hai khuôn mặt xích lại gần nhau, rồi sát rạt. Hơi thở mùi thuốc lá phả ra, bật kèm theo lời nói lạnh tanh, không cảm xúc:

- Mẹ mày chẳng làm gì được tao hết, rõ chưa?

Mụ bà kết thúc câu chuyện bằng cách thảy một phong bì xuống bàn:

- Được rồi, ông đi đi. Còn con ở với dì – bả chỉ vào tôi – con đừng sợ… ở đây con được ăn uống, sung sướng lắm con à…

- Không… con không làm. – Tôi gào lên -… Bà không có quyền như vậy. Con sẽ về nhà…

- Mày im đi! – Bố tôi hét lên.

- Con xin ba – Tôi van nài ông. Nhưng liền sau đó, một cánh tay mạnh mẽ của cha tôi quật mạnh vào tai tôi. Ông ta đứng bật dậy, nói nhẹ tênh:

- Từ nay mày liệu hồn, dì Tám sẽ nuôi mày. Nhớ làm việc chăm chỉ nghe chưa?

Hắn (Chương 2 - Ra giá)

Tôi bàng hoàng. Tôi dang hai tay như tìm chỗ bám víu, nhưng ông ta bước tới, khiến tôi ngã xuống đất. Cát rơi vào miệng tôi, cồm cộm như những viên đá tí hon. Tôi chồm tới ôm lấy chân ông ta:

- Con xin ba, con sẽ làm việc chăm chỉ. Xin ba đừng bán con. Cho con về với mẹ…

Nhưng người đàn ông đó không nói gì. Ông ta chỉ nhìn. Cái nhìn nhẹ nhõm như thoát khỏi một của nợ. Sau đó, “bố” tôi hất mạnh chân và bước đi.

- Con xin ba, đừng bỏ con!

Tôi gào khóc rồi vội vàng đứng dậy. Nhưng gã thành niên đã tóm lấy thắt lưng tôi và vật tôi xuống đất. Đầu tôi đập xuống đất, chảy máu. Dòng nước mặn chát hòa lẫn với mùi tanh của thứ chất lòng mảu đỏ đó. Trong phút giây đó, tôi hận. Gần như nếu có con dao, tôi sẽ đâm vào trái tim khô cằn đó như cái cách ông ta khiến tôi đau đớn. Tôi phải khiến thứ không còn nhân tính đó phải ân hận.

- Ông là thứ khốn nạn. Ông sẽ hận. Tôi sẽ giết ông. Tôi hận ông...

Tôi gào khản cổ họng, vùng vẫy trong vòng kìm kẹp của gã thanh niên. Rồi mụ bà túm lấy tóc tôi giật mạnh, bắt tôi phải im miệng. Nhưng tôi vẫn thút thít, mếu máo gọi mẹ, gọi cha.

- Mẹ ơi, mẹ... Mẹeeeeeeeeeee!

Nhưng... ông ta không một lần ngoái lại để nhìn đứa con lần cuối. Thay vào đó, ông ta vui sướng với những miếng vàng vừa có…

Tôi cay đắng nhận ra rằng đôi khi vật chất có sức mạnh khôn lường mà không ai có được. Không… đồng tiền không có tội.

Có lẽ lòng tham mới chính là thứ hủy hoại con người nhanh nhất.

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Tuấn Phạm, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!

 

loading...
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube