Đừng vội buông tay (Chương 3)

|

Những ngày sau đó, tôi vẫn còn bị những lời nói cùng tiếng khóc nấc của mẹ Mai ám ảnh. Hoàng thì sau khi nghe tin đã vội vã chuẩn bị hành lí, chạy thẳng ra sân bay để kịp chuyến bay gần nhất ra Hà Nội. Tôi ở lại một mình, trong căn phòng vắng, cô quạnh.

Đã năm ngày trôi qua, có lẽ đám tang và phần an táng linh cữu Mai đã gần như hoàn tất, sáng hôm sau Hoàng sẽ về lại bên tôi, chỉ cần nghĩ đến vậy, cảm giác bất an, lo sợ trong tôi được dịu đi phần nào.

Ngày hôm đó, chính mắt tôi đã nhìn thấy Mai và anh Hoàng, hai người trò chuyện với nhau rất bình thường, dù không nghe được họ nói những gì, nhưng suốt cuộc nói chuyện chẳng có gì quá đáng khiến Mai phải đột nhiên tự tử. Nếu không phải vì anh Hoàng, không phải chết vì tình yêu thì lẽ nào còn nguyên nhân gì sâu xa ẩn chưa trong đó, khiến cô ấy phải uất ức mà tìm đến cái chết. Bao nhiêu nghi vấn, bao nhiêu uẩn khuất không ngừng bủa vây tôi. Nhưng thôi, khi anh Hoàng về mọi chuyện sẽ được sáng tỏ.

Đừng vội buông tay (Chương 3)

Dạo gần đây tôi thường mất ngủ, có lẽ vì cái chết quá đột ngột của Mai dấy lên trong tôi nhiều nỗi bất an nặng nề, cái chết quá thảm thiết, bi thương. Không phải tai nạn đơn thuần mà là tự sát. Nó ám ảnh tôi ngày đêm, làm tôi có một linh cảm gì đó chẳng lành.Tôi bị chứng mất ngủ và thế là bác sĩ kê đơn thuốc cho tôi cùng lọ thuốc an thần, dặn tôi uống hai viên mỗi ngày trước khi đi ngủ. Mỗi khi tôi vừa chợp mắt được chút xíu thì cơn ác mộng ấy lại ập đến, Mai mặc một chiếc đầm trắng nhuốm đầy máu, tóc tai rũ rượi, có cái gì đó nhơn nhớt chảy từ đầu cô ta xuống chân, loang ra khắp mọi nơi cô ta bước qua. Mai rượt tôi, cô ta cố bám víu lấy tôi cho bằng được, tôi thì chỉ biết cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng trước, cố thoát khỏi con dao trên tay cô ta có thể cắm phập vào ngực tôi bất cứ lúc nào, hoặc cứa nát cổ tôi nếu tôi không may bị tóm được. Và rồi, tôi mải miết chạy, mồ hôi đẫm ướt cả áo nhưng sống lưng không ngừng lạnh lên từng cơn, sự sợ hãi diễn tả thật rõ nét qua hơi thở dồn dập khó khăn của tôi. Mệt mỏi, tôi đuối sức nhưng vẫn phải cố chạy thật nhanh, rồi tôi ngã quỵ xuống đường, còn Mai thì chẳng cố ý định nào là tha cho tôi cả. Khi cô ta tiến lại, giơ con dao chặt thịt to tướng, bóng cô ta đổ dồn lên khuôn mặt sợ hãi và hoảng hốt tột cùng của tôi. Giáng mạnh con dao xuống đầu, tôi đau đớn hét lên và khi tỉnh dậy, tôi mới nhận thức đây chỉ là một cơn mơ - một giấc mơ khiếp đảm nhất từ trước đến giờ của tôi, thậm chí là mình có thể nhớ rõ đến từng chi tiết.

Sáng hôm sau tôi mệt mỏi lê chân ra khỏi giường với một thân thể rả rời cùng cặp mắt thâm quầng như gấu trúc. Đánh răng qua loa, tôi diện một bộ váy ren thật xinh nhưng cũng không khá khẩm gì hơn trước - một thân xác chẳng khác nào người sắp chết như tôi. Make up cho mất thì giờ mà không đủ sức lôi kéo một làn da đang xuống cấp trầm trọng. Tôi không quan tâm nữa, xỏ vội đôi Gucci màu đỏ đô và phóng vội đến quán cafe, hôm nay tôi có hẹn với cô bạn thân.

Đừng vội buông tay (Chương 3)

Mải mê trò chuyện đến quên cả thời gian trong một thân xác mỏi nhừ. Quá trưa, tôi cáo từ cô bạn ra về, tôi bây giờ chỉ muốn thả phịch người xuống giường và ngủ thật say. Dừng lại tại một ngã tư chờ đèn đỏ, một loáng thoáng nhận ra một dáng hình rất quen thuộc và một khuôn mặt không thể lẫn vào đâu. Là Mai! Chẳng phải người đó là Mai hay sao? Nhưng cô ta đã... Mải mê trong hàng đống những suy nghĩ và hoang mang, tôi bị giật mình bởi tiếng xe ô tô thúc giục sau lưng mình. Nhìn qua phía bên kia, Mai đã biến mất lúc nào không hay, như chưa từng tồn tại một phút trước đó.

(còn tiếp)

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả An Di, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!

Đừng vội buông tay (Chương 3)

 

loading...
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube