Đông Tà Hoàng Dược Sư: Dị nhân, kỳ nhân hay cái thế thiên tài?

|

Pha trộn giữa thiên tài và dị nhân, kẻ chí tình chí nghĩa và đại ác ma máu lạnh, bác học và kẻ nổi loạn, đâu mới là con người thật của ông?

Thiên tài trong con người của Đông Tà

Ngoại hiệu của Hoàng Dược SưĐông Tà. Chữ Tà trong biệt danh của ông nghiêng về nghĩa tà ma ngoại đạo, như chính ông tự nhận. Hành sự không theo bất cứ khuôn phép, lề lối gì, chủ yếu chỉ tập trung vào 4 chữ: Ta thích thì làm, Hoàng Dược Sư chính là biểu tượng cao nhất của sự tự do, phóng khoáng và khát vọng đập tan mọi giới hạn, ranh giới lễ nghĩa, giáo điều.

Hoàng Dược Sư ngông cuồng và cao ngạo bậc nhất trong Kim Dung truyện. Nhưng ông có đủ bản lĩnh để làm điều đó. Tài văn chương của Hoàng Dược Sư có thể dùng để chỉ trích thánh nhân, phản biện lại sai lầm trong những lời vàng, thước ngọc của cổ nhân. Dám đập bàn kêu: "Thánh nhân thối lắm", e rằng trên thiên hạ, ngoài Đào Hoa Đảo Chủ không có kẻ thứ hai!

Hình tượng của Hoàng Dược Sư luôn gắn liền với sự tao nhã, thanh cao và cả khí độ oai phong của một đại tông sư võ học.
Hình tượng của Hoàng Dược Sư luôn gắn liền với sự tao nhã, thanh cao và cả khí độ oai phong của một đại tông sư võ học.

Võ học của Hoàng Dược Sư chưa hẳn đã là đệ nhất thiên hạ, nhưng sở học của ông lại rộng lớn và mênh mông như biển. Đồ đệ Mai Siêu Phong, Trần Huyền Phong của ông dù chỉ học được lõm bõm đôi chút sở học của thầy, nhưng cũng đủ để hoành hành thiên hạ với biệt danh Hắc Phong Song Sát. Đại đệ tử Khúc Linh Phong dù một thân tàn phế, nhưng vẫn có thể ra vào đại nội trộm báu vật như chỗ không người, khi bị phát hiện vẫn có thể đồng vu quy tận cùng cao thủ trong cung. Hậu duệ của Khúc Linh Phong dù ngớ ngẩn, tâm trí như đứa trẻ lên ba, nhưng dưới sự dạy dỗ của Hoàng Dược Sư vẫn có thể miễn cưỡng đánh ngang tay cùng võ lâm cao thủ.

Sự thông tuệ của Hoàng Đảo Chủ không chỉ nằm trong mỗi võ học. Cầm kỳ thi họa, kỳ môn độn giáp, không môn nào ông không phải đại tông sư. Thậm chí ngay trong võ học, ông cũng tự mình sáng tạo ra hầu hết những lộ võ công lợi hại. Lạc Anh Thần Kiếm Chưởng, Ngọc Tiêu Kiếm Pháp hay Bích Hải Triều Sinh Khúc đều là những thứ tuyệt học do chính Hoàng Dược Sư nghĩ ra, chứ không phải học từ một vị danh sư nào hết. Trong truyện Kim Dung, chỉ có những bậc đại tông sư khai môn lập phái mới có thể tự nghĩ ra một môn võ công của riêng mình và phải mất cả đời mới có thể hoàn thành một môn tuyệt học, nhưng đối với Hoàng Dược Sư, việc sáng tạo ra một môn võ công khác đối với lão cũng chỉ ngang bằng với việc... ăn cơm.

Ngang ngược và bất chấp đúng sai chính là Hoàng Dược Sư, nhưng chí tình chí nghĩa và nặng lòng nhất thế gian cũng chính là Đào Hoa Đảo Chủ.
Ngang ngược và bất chấp đúng sai chính là Hoàng Dược Sư, nhưng chí tình chí nghĩa và nặng lòng nhất thế gian cũng chính là Đào Hoa Đảo Chủ.

Còn nhớ, khi sinh lòng hối hận về việc đánh gãy chân các đệ tử rồi đuổi khỏi Đào Hoa Đảo, Hoàng Dược Sư đã bỏ vài năm trời nghĩ ra một lộ thân pháp đặc biệt có tên Toàn Phong Tảo Diệp Thoái. Khi tập luyện lộ thân pháp này, đôi chân tàn tật của các đệ tử sẽ hồi phục dần dần và có thể đi lại được. Dù không thể tập luyện võ công như người bình thường, nhưng đó cũng đã là một điều phi thường tốt đẹp đối với những người tàn phế nhiều năm

Thuật kỳ môn ngũ hành ảo diệu cũng là tuyệt học của Hoàng Dược Sư. Chỉ dựa vào một môn tuyệt học này, những truyền nhân của Đảo Đào Hoa từng không ít lần chuyển bại thành thắng, hoặc thoát chết dưới tay những đại cao thủ có võ công lợi hại gấp nhiều lần. Ngay trên Đào Hoa Đảo của Hoàng Dược Sư, các cao thủ võ lâm cũng đều bị trói buộc bởi trận pháp biến hóa kì diệu của lão như cá nằm trong rọ.

Thứ đáng sợ của Hoàng Dược Sư không chỉ bao gồm võ công, mà còn là trí tuệ hơn người ông sở hữu.
Thứ đáng sợ của Hoàng Dược Sư không chỉ bao gồm võ công, mà còn là trí tuệ hơn người ông sở hữu.

Trong tên gọi của Hoàng Dược Sư còn có cả chữ "dược". Ngoài việc là cao thủ võ lâm, lão còn tinh thông cả y học hệt như một vị danh y. Cửu Hoa Ngọc Lộ Hoàn do lão sáng chế được liệt vào dạng thánh dược trong thiên hạ. Còn nhớ khi Nam Đế bị tổn thương nội lực trầm trọng khi chữa trị cho Hoàng Dung, khi nhìn thấy Cửu Hoa Ngọc Lộ Hoàn đã mừng rỡ mà rằng: Có thứ thánh dược này thì thương thế của ta sẽ rất nhanh hồi phục!

Trong truyện, Kim Dung ít nhắc tới sở học văn chương của Hoàng Lão Tà. Nhưng chỉ thông qua hình tượng Hoàng Dung, người ta có thể hình dung phần nào về tài năng và trí tuệ của Đào Hoa Đảo chủ. Chỉ được "nghe lỏm" cha bình sách, nói chuyện văn chương, Hoàng Dung thậm chí còn có thể khiến trạng nguyên Đại Lý phải nghiêng mình thán phục. Những câu đối tưởng chừng làm khó được tất cả kẻ sĩ trong thiên hạ thì khi vào tay Hoàng Dược Sư, nó cũng chỉ giống như một thú vui giải trí lúc nhàn đàm...

Phần tiếp: Hoàng Lão Tà - Tà ma ngoại đạo hay thiên tài cười nhạo cả thế gian?

loading...
;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube