3 mảnh đời trẻ thơ "vô danh" không giấy khai sinh, lênh đênh sóng nước sông Hồng

Không giống như bao đứa trẻ trong thành phố, trẻ con ở những “nhà thuyền” ven sông Hồng ít có cơ hội được học hành và phải đối diện với cuộc sống đầy khó khăn. Cứ thế, chúng lớn lên, chai sạn với cuộc đời "vô danh" nơi ven bãi cạn sông Hồng.

3 mảnh đời trẻ thơ vô danh không giấy khai sinh, lênh đênh sóng nước sông Hồng

Để đi vào được bãi cạn ven sông Hồng phải đi qua con đường độc đạo là ngõ 133, phố An Xá, phường Phúc Xá, quận Ba Đình (Hà Nội).

Quanh co khoảng mấy chục mét, cuối cùng cũng đến một con xóm nhỏ với vài ba nóc nhà nổi đang quây quần sinh hoạt phía nhánh trong sông Hồng. Gọi là nhà cho thuận miệng chứ đây chỉ là những thanh gỗ, phên tre ghép lại với nhau rồi quây thêm bao tải xung quanh.

3 mảnh đời trẻ thơ vô danh không giấy khai sinh, lênh đênh sóng nước sông Hồng


Những căn nhà nổi nằm im lìm trên mặt nước
Những căn nhà nổi nằm im lìm trên mặt nước

Những căn nhà nổi nằm cách mép sông khoảng 100m. Để có thể vào được nhà, người dân nơi đây phải đi xuống mép nước qua một con dốc nhỏ rồi di chuyển bằng những chiếc bè thủ công ọp ẹp. Thế nhưng điều khủng khiếp là con dốc này nằm giữa bãi phế thải mà nếu không được người dân chỉ dẫn thì khó ai có thể biết được rằng đây chính là đường xuống xóm.

Lại thêm mấy tuần nay, nước sông Hồng dâng cao do đập thủy điện xả lũ nên con đường đất gần như biến mất. Tất cả những gì còn lại chỉ là mênh mông sóng nước.


Con dốc nhỏ dẫn xuống mép nước bao quanh là rác thải
Con dốc nhỏ dẫn xuống mép nước bao quanh là rác thải

Giữa nhịp sống hối hả của Hà Nội, có một người phụ nữ và 3 đứa trẻ vẫn phải nương tựa vào nhau lầm lũi sống qua ngày. Ngôi nhà tạm bợ không móng, chòng chành trên sóng nước như chính phận đời của họ.


Thấy người lạ, mấy con chó từ các hộ dân lao ra gầm ghè
Thấy người lạ, mấy con chó từ các hộ dân lao ra gầm ghè

Phải lớn tiếng gọi hồi lâu mới thấy một người phụ nữ lom khom từ trong “chui” ra, xua xua đàn chó rồi hỏi vọng ra xem chúng tôi là ai?. Sau khi nghe giới thiệu, người phụ nữ này bảo chờ một chút rồi rồi lấy chiếc bè được làm từ 5-6 cái thùng xốp đóng khung gỗ chèo ra đưa chúng tôi vào nhà thuyền, nơi bà và 3 đứa trẻ nhỏ đang sinh sống.

Lom khom trong căn nhà tối om vì không có điện, chúng tôi bắt gặp 3 đứa trẻ. Cậu trai lớn 8 tuổi tên Nguyễn Việt Anh, hai cô bé Nguyễn Nguyệt Anh 5 tuổi và Nguyễn Diệp Anh 2 tuổi rưỡi. Khác với vẻ nhút nhát sợ sệt mà chúng tôi tưởng tượng trước đó, những đứa trẻ này khá mạnh dạn khi gặp người lạ. Có lẽ chính cuộc sống lam lũ, vất vả lênh đênh sông nước đã rèn luyện cho chúng sự rắn rỏi, mạnh mẽ.


Tiết trời oi bức khiến không khí quanh căn nhà vốn đã ẩm thấp càng thêm nóng nực
Tiết trời oi bức khiến không khí quanh căn nhà vốn đã ẩm thấp càng thêm nóng nực

Bà Phạm Thị Lĩnh (Sn 1965 ) là bà ngoại của 3 đứa trẻ. Bà Lĩnh cho biết mình quê Bắc Giang, nhiều năm đi làm xa nên giờ địa chỉ cũ ra sao chẳng còn nhớ nữa, địa phương cũng đã cắt hộ khẩu. Rồi cứ thế, cuộc sống mưu sinh cuốn đi khiến 5 người con lần lượt ra đời mà bà Lĩnh không không để ý đến chuyện làm giấy khai sinh cũng như các giấy tờ liên quan. 

Không giấy tờ, chuyện học cũng vì thế mà lỡ dở rồi cuộc sống ngày càng trở nên vất vả cực nhọc.

3 mảnh đời trẻ thơ vô danh không giấy khai sinh, lênh đênh sóng nước sông Hồng

3 mảnh đời trẻ thơ vô danh không giấy khai sinh, lênh đênh sóng nước sông Hồng


Trên chiếc bè ọp ẹp, bà Lĩnh cùng 3 đứa cháu nhỏ đang chèo vào nhà
Trên chiếc bè ọp ẹp, bà Lĩnh cùng 3 đứa cháu nhỏ đang chèo vào nhà

Sau rồi người chồng lẩn thẩn bỏ đi mang theo cậu con trai duy nhất. Đến giờ bà cũng chẳng biết họ còn sống hay đã chết. Các con gái người lấy chồng, người đi làm tứ phương. Mấy đứa nhỏ ra đời cũng chịu chung cảnh sinh ra mà dường như không hề tồn tại trên giấy tờ.

Xót lòng lo cho cuộc sống sau này của mấy đứa cháu nhưng người phụ nữ sạm màu nắng gió này chẳng biết phải làm sao. Hướng mắt về phía bé trai, ánh mắt bà Lĩnh bỗng rạng rỡ hẳn lên. Bà kể “cậu ấm của nhà” đã được một tổ chức giáo dục phi lợi nhuận tài trợ đi học ở trường tiểu học gần nhà, mới nghỉ hè được mấy tuần.


Những chiếc thùng xốp được đặt bên dưới để giúp căn nhà nổi trên mặt nước
Những chiếc thùng xốp được đặt bên dưới để giúp căn nhà nổi trên mặt nước

Niềm vui ngắn chẳng tày gang, vừa nhắc đến bố mẹ của lũ trẻ cũng chính là những đứa con bà Lĩnh dứt ruột đẻ ra, giọng bà Lĩnh bỗng trùng hẳn xuống: “Ba đứa nhỏ là con của đứa con gái thứ hai nhà tôi. Phận các cháu có cha nhưng không thể nhận về được vì người ta còn gia đình, mình cũng chẳng quấy rầy người ta. Thi thoảng thì bố chúng nó có về thăm nhưng kín đáo lắm. Mẹ bọn trẻ thì cách đây gần 1 tháng nói là đi làm rồi đi luôn, gọi không được nữa”.

Một mình người phụ nữ ngoài ngũ tuần này ngày nuôi đàn cháu nhỏ, khuya lại đi đẩy xe hàng ở chợ Long Biên đến tờ mờ sáng để kiếm tiền trang trải. Nhà neo người nên lúc đi làm bà Lĩnh phải khóa cửa, để mấy đứa cháu tự trông nhau: "Đùa nghịch chán rồi khóc thì tự mấy đứa lăn ra ngủ thôi".

“Mấy đứa nó ở nhà cũng không yên tâm vì sông nước xung quanh, nhỡ ra ngã xuống nước thì khổ nhưng cũng đành vì cứ hết mồ hôi là hết tiền”, nheo đôi mắt bà Lĩnh nhìn về mấy đứa cháu, thở dài.


Mọi sinh hoạt đều diễn ra trên căn nhà nổi này
Mọi sinh hoạt đều diễn ra trên căn nhà nổi này

Bà Lĩnh kể đôi khi cũng có người tới cho gia đình chục cân gạo, chai mắm, túi muối, bộ quần áo trẻ nên đỡ đi phần nào nỗi lo thường ngày.

“Được cái trời ban cho sức khỏe nên mấy bà cháu thỉnh thoảng chỉ ốm vặt chứ rặt chẳng bệnh nặng bao giờ. Mà ốm, đau bụng thì cứ lấy nhọ nồi cho uống là đỡ, tôi với mấy đứa này đều thế”, bà Lĩnh chia sẻ.

Những ngày mưa gió hay không có việc, bà Lĩnh không thể đi làm được, vậy là, người phụ nữ và 3 đứa trẻ lại phải rau cháo nuôi nhau.

3 mảnh đời trẻ thơ vô danh không giấy khai sinh, lênh đênh sóng nước sông Hồng


Ánh mắt hồn nhiên ngây thơ nhưng lại chất chứa cả một số phận vô định phía trước
Ánh mắt hồn nhiên ngây thơ nhưng lại chất chứa cả một số phận vô định phía trước

Ở cái tuổi đáng nhẽ được vui vầy bên con cháu, bà Lĩnh vẫn nặng trĩu nỗi lo trong lòng. Những lúc ấy, bà chỉ biết ngồi dưới gốc tre ở xóm nổi nhìn xa xăm nghĩ về số phận của mình và các cháu.

“Tôi xa quê từ lâu lại mất giấy tờ nên làm việc gì cũng khó khăn. Trước đây, bận đi làm nên không nghĩ giấy tờ quan trọng. Bây giờ biết là vậy nhưng cũng không làm được gì bởi xa quê đã lâu lắm rồi và cũng chẳng có tiền mà làm lại giấy tờ.

Các con, rồi đến các cháu tôi bây giờ vẫn chưa có giấy khai sinh, chỉ có giấy chứng sinh mà thôi. Đi đâu việc gì cũng khó khăn nhưng đành phải để buông trôi”, bà Lĩnh nhìn xa xăm.

3 mảnh đời trẻ thơ vô danh không giấy khai sinh, lênh đênh sóng nước sông Hồng


Ở cái tuổi của bà Lĩnh, lẽ ra phải được vui vầy bên con cháu, nhưng nỗi lo cơm áo gạo tiền khiến bà chỉ còn biết gắng gượng
Ở cái tuổi của bà Lĩnh, lẽ ra phải được vui vầy bên con cháu, nhưng nỗi lo cơm áo gạo tiền khiến bà chỉ còn biết gắng gượng

Việc ở chợ Long Biên không phải lúc nào cũng có thế nhưng vì không thể xin việc ở đâu nên bà đành cố gắng chịu đựng. Hôm nào có việc thì cố gắng làm thật nhiều. Đôi khi bà cũng phải ngán ngẩm thở dài vì “kiếm được bữa sớm lại mất bữa chiều”.

Gánh nặng đè lên đôi nhưng bà Lĩnh vẫn cố gắng lo cho Việt Anh được đi học cho "bằng bạn bằng bè". Mỗi lần căn bệnh xương khớp tái phát, bà Lĩnh lại phải "cắn răng" chịu những cơn đau mà không dám đi bệnh viện. Rồi những hôm không có việc làm, bà lại bứt rứt trong lòng và lo lắng không biết nay mai tính sao.

3 mảnh đời trẻ thơ vô danh không giấy khai sinh, lênh đênh sóng nước sông Hồng


Hình ảnh của những đứa con khi còn đi học luôn được bà Lĩnh cất giữ cẩn thận, nâng niu
Hình ảnh của những đứa con khi còn đi học luôn được bà Lĩnh cất giữ cẩn thận, nâng niu

Thứ thiếu thốn lớn nhất đối với 3 đứa trẻ có lẽ là tình cảm của người cha. Vì không có giấy khai sinh nên mẹ Việt Anh không được chấp thuận ở gia đình kia và cả 3 anh em Việt Anh từ khi sinh ra ở làng nổi sông Hồng vẫn chưa một lần được gọi tiếng “cha”.


Phía trong căn nhà nổi chật chội và ẩm thấp
Phía trong căn nhà nổi chật chội và ẩm thấp

Bà Lĩnh cũng chỉ biết thở dài và để một khoảng không lặng thinh khi nhắc đến cha của 3 đứa cháu mình. Nhìn vào đôi mắt ngây thơ, nụ cười tươi tắn của các cháu khi còn chưa biết gì, bà chỉ biết nuốt nước mắt vào trong, cố gắng gượng làm chỗ dựa cho chúng.

“Con gái thứ 2 của tôi ốm yếu nhiều nên tôi phải nuôi cả 4 mẹ con nó. Những lúc mấy đứa nhỏ nhắc đến bố tôi cũng đau lòng lắm. Cũng chỉ mong các cháu có một mái ấm đầy đủ. Nhưng các cháu rất quý bà, đi đâu cũng đòi theo vì đã ở với tôi từ nhỏ".

Khi được hỏi về mong muốn của mình, bà Lĩnh cười xòa nói: “Đời tôi tới giờ phiêu dạt về bến sông này chẳng còn mong muốn gì nữa. Một mình tôi làm nên ngôi nhà thuyền để cho 4 con người có chỗ tá túc cũng mệt rồi. Chỉ có mấy đứa nhỏ này, tôi chẳng theo chúng nó được cả đời nên mong sao chính quyền, xã hội giúp đỡ cho chúng nó có giấy tờ khai sinh. Có như vậy thì cuộc sống chúng nó mới bớt khổ, bớt long đong như thế hệ trước nó".

3 mảnh đời trẻ thơ vô danh không giấy khai sinh, lênh đênh sóng nước sông Hồng

3 mảnh đời trẻ thơ vô danh không giấy khai sinh, lênh đênh sóng nước sông Hồng

Thương bà bệnh tật lại tối ngày lam lũ, Việt Anh và 2 em gái rất ngoan ngoãn, nghe lời bà. Chẳng bao giờ đòi hỏi hay làm nũng bà và mẹ. 

Với các em, cuộc sống là bà ngoại, là những bữa cơm nguội buổi sáng, là những đêm ngủ quên khi ngóng bà, đợi mẹ về. Tiếng gọi "cha" với một căn nhà yên ổn mà người ta coi là hiển nhiên thì với những mầm măng non nớt này lại là cả một định nghĩa lạ lẫm.

Những người trọc đầu ở "Hẻm ung thư" kể chuyện 20 năm nương tựa nhau

Đêm thao thức theo dòng chảy mưu sinh ở Hà Nội

Hẻm "ông tiên" - Nơi 30 năm mải miết cứu nhân độ thế giữa Sài Gòn

Hoàn cảnh khó khăn

Sông Hồng

trẻ em nghèo

Sao Đông Dương Mịch 3 giờ trước

Những Hoa đáng này rất nổi tiếng, nhưng vấn đề của họ chính là lượng anti-fan cũng ngang bằng cả lượng fan luôn!

Quốc tế phim ảnh 5 giờ trước

Thế giới điện ảnh vốn là nơi biến những điều không thể thành có thể. Vậy thì bạn có biết, ở phía sau hậu trường họ đã làm điều đó như thế nào?

Được biết, các đầu bếp thành viên của Hội đầu bếp chuyên nghiệp SG cùng với các đơn vị sẽ tham gia chế biến 182 món chay để xác lập kỷ lục Việt Nam.

Xã hội vụ án 6 giờ trước

Mỗi khi có một nạn nhân bị sát hại, thi thể của họ đều có gắn một quân bài, trên có chữ “Alice” viết bằng máu.

Khám phá Sát nhân 6 giờ trước

Cảnh sát Trung Quốc trao thưởng 200.000 nhân dân tệ cho bất cứ thông tin nào có được về tên hung thủ cuồng sát những phụ nữ mặc đồ đỏ

Theo chia sẻ của một diễn viên thì công ty của Hải Quân đã đóng cửa, mọi thứ được thu dọn sạch sẽ một cách đột ngột mà không có lấy một lời thông báo.

Bỏ túi những bí kíp giúp teen “lao” vào năm học mới một cách “ngầu oách xì dầu”, refresh (làm mới) bản thân để có 9 tháng, 270 ngày học thật hạnh phúc.

Châu Á YG Entertainment 7 giờ trước

Mới đây, YG đã công bố kế hoạch về chương trình sống còn tiếp theo sau sự thất bại ê chề của MIXNINE.

X Ðóng