Con yêu, hãy sống mạnh mẽ như cây ớt!

|

Con gái của bố!

Ngày đó, khi bố mới chỉ là một cậu nhóc lớp 9, dáng thấp bé và nhẹ cân hơn chúng bạn rất nhiều, ông bà đã quyết định chuyển cả gia đình về một nơi ở mới. Đó là nơi rộng rãi hơn, thoáng mát hơn và đặc biệt... có nhiều nước để sinh hoạt hơn ngôi nhà cũ rất nhiều lần.

Con yêu, hãy sống mạnh mẽ như cây ớt!

Cả gia đình rất vui, rất tự hào bởi căn hộ đó là thành quả và nỗ lực rất lớn của ông, bà. Khu vực đó là nơi mà người dân Hà Nội thời ấy không phải ai cũng có thể với tới được. Và việc đầu tiên khi cả nhà dọn về nhà mới là gì con biết không? Đó là tắm một bữa thỏa thích bù cho bao năm tháng thức đêm tới tận 2, 3 giờ sáng để gánh từng xô từng gáo nước về dành cho những nhu cầu tối thiểu của cả nhà. Ông lớn gánh thùng lớn, bố còn nhỏ thì xách xô nhỏ, một cái xô bé xíu xiu, xinh xinh mà sau này đôi lúc nhớ lại vẫn thấy diệu kì và lạ lẫm. Rồi niềm hạnh phúc tưởng chừng rất vớ vẩn và buồn cười là tắm đó tạm nguôi xuống khi mọi người dần quen với nếp sống mới. 

Lúc đó bố vẫn nhớ, ông là người đầu tiên lặng lẽ mỗi hôm mang về một chậu cây, chậu hoa cảnh và giải thích: "Nhà mình có hành lang, trồng cây cho mát và chắn bụi." Nhưng có lẽ bởi mọi người trong nhà khi mới chuyển đến còn mải "tắm" cho bõ những ngày cực khổ nên đã quên việc chăm sóc và tưới cây, con ạ! Thế nên phần lớn số cây đã chết. Tuy nhiên cuối cùng vẫn còn sót lại một cây. Đó là cây Trúc Nhật Bản (một cái tên hoàn toàn lạ lẫm với bố lúc bấy giờ). Và bố đã tranh phần (thật ra là không ai thèm tranh với bố) để được chăm sóc cây này. Ban đầu bố chăm chỉ vì tiếc, vì thấy cây đẹp (ít nhất là với bố), đơn giản vậy thôi. Và cứ chiều chiều khi dọn nhà, cọ ấm chén, bố lại âm thầm đổ bã chè vào gốc cây, rồi tưới thêm nước để cây tươi tốt. Thật lạ, khi đó bố không nhớ rõ là ai đã nói cho bố nghe, rằng: "Cây cũng có linh hồn, nếu yêu nó, nó cũng sẽ như một người bạn. Mình vui, nó tươi tốt, mình buồn, nó héo úa, vàng vọt theo". Và bố đã tin, tin như đó là một tiên đề ko bao giờ cần thắc mắc hay tranh cãi. Tin rằng ở đây, nơi mà mà cả gia đình vẫn còn lạ lẫm chưa kịp quen biết ai, bố đã có một "người bạn"! Một "người bạn" tuy không biết nói cười hay giận hờn, yêu ghét... nhưng sẽ luôn cùng bố trải qua những biến cố trong đời.

Và con gái, con biết không? Quả nhiên đúng như những gì bố đã nghe và đã tin. Những năm tháng sau này, bố trượt dài trên con đường hư hỏng, tội lỗi. Thậm chí trải qua ko ít thăng trầm, lang bạt, kể cả mất tự do… Nhưng thật kì lạ, dù thời gian dài hay ngắn, dù trước đó bố đã ở tận đâu, hay phạm tội gì… thì ngay ngày đầu tiên đặt chân về lại mái nhà cũ, cây Trúc của bố cũng vẫn đâm thêm chồi xanh, thân vàng vọt héo rũ trước đây bỗng dưng lột hết lớp vỏ, dần cứng cáp trở lại… Và khi đó, bố lại âm thầm nuốt những cảm xúc thật vào trong…

Con yêu, hãy sống mạnh mẽ như cây ớt!

Cả đêm qua ngồi trông cho con ngủ, nghe tiếng con ọ ẹ đòi ăn lúc giữa đêm, rồi lại mê mải ngắm con cười trong giấc ngủ, con giơ tay tìm ngón tay bố nắm vào… Bố chợt nhớ… "Người bạn" lặng lẽ năm xưa…

Con gái! Sẽ là có lỗi và nuối tiếc khi bố đã không thể cho con những thứ đủ đầy. Và sẽ càng dày vò đến đau khổ nếu bố đánh mất đi mà không gửi lại con, một chút lòng tin của những gì đẹp đẽ còn vương lại trong quá khứ tội lỗi xưa kia… Bố muốn tặng con một "người bạn" như bố đã từng có.

Dù trời còn chưa sáng và bố không tìm được bất kì vật nào cứng hơn một que tre lồng bong bóng trong phòng, nhưng bố mừng vì vẫn hoàn thành được mong muốn: một cây Ớt Tròn. Thực ra những hạt giống này bố đã xin được ngay từ khi con từ bệnh viện trở về. Bố đã âm thầm phơi nắng và làm đất trước. Thật buồn cười phải không? Chắc nhiều người sẽ cười bố, bởi cây ớt không có gì là đặc biệt mà!?

Nhưng con gái yêu này, con phải nhớ nhé! Tuy đây là chỉ là một cây ớt bình thường với những quả ớt tròn xoe, nhưng nếu ai dám coi thường và cho rằng đó là thứ ớt cảnh, nhạt nhẽo thì sẽ phải hối hận. Bởi tuy thân nhỏ bé, gầy guộc, nhưng những quả ớt này cay đến xé ruột xé gan. Để rồi vị cay đó sẽ làm nên hồn nên cốt của những bữa ăn đơn điệu, con gái ạ! Bố mong con bố mai sau sẽ luôn giữ được vị cay và nồng đến khó phai như vậy.

Con yêu, hãy sống mạnh mẽ như cây ớt!

Mà thêm nữa con nhé, hãy bỏ ngoài tai những chê bai dè bỉu, những gian khó dập vùi của cuộc đời. Hãy như cây ớt nhé con, dù đời có lãng quên hay hắt thứ nước dơ bẩn vào đó, thì những hạt giống bé xíu kia vẫn thản nhiên nhoi lên tươi tốt hơn, cay xé hơn. Hãy luôn mạnh mẽ như vậy!

Mong con gái sẽ luôn có những người bạn thực sự cả nghĩa đen và nghĩa bóng bên mình! Yêu con thật nhiều!
 

loading...
;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube