Cậu bé nghèo trên xe buýt và sự xấu hổ của người lớn

|

Đừng bao giờ để tiền bạc đánh giá con người bạn và cũng đừng bao giờ dùng tiền bạc để đánh giá người khác. Thứ gì mua được bằng tiền thì thứ đó rẻ mạt lắm! Bạn biết không? Một bài học về sự dè bỉu của người khác và cách không quan tâm đến ánh mắt của người khác.

Hàng ngày trên xe buýt đều đông chật người. Tháng trước, khi đi xe buýt tôi có gặp một đứa bé người dính đầy bùn tay cầm túi len cùng một người đàn ông bước lên xe, mọi người nhìn biết ngay là bộ dạng của những người lăn lộn nơi công trường. Vừa may có người đứng dậy, đứa bé liền ngồi xuống, còn người đàn ông đứng bên cạnh.

Cậu bé cùng người đàn ông nghèo lên xe buýt trong cái nhìn xem thường của mọi người. (Ảnh: Internet)
Cậu bé cùng người đàn ông nghèo lên xe buýt trong cái nhìn xem thường của mọi người. (Ảnh: Internet)

Không lâu sau có một người phụ nữ mang thai lên xe, đứa bé đứng dậy nhường ghế: “Cô ơi, cô ngồi đi ạ!”

Người phụ nữ liếc mắt thấy đứa bé bẩn thỉu thì không thèm lên tiếng. Đứa bé để chiếc túi xuống đất, lôi từ trong túi áo ra một tờ khăn giấy lau sạch cái ghế cậu vừa ngồi rồi nói: “Cô ơi, cháu lau sạch rồi, không bẩn đâu ạ!". Mọi người trên xe đổ dồn mắt nhìn cậu bé đang rơm rớm nước mắt, người phụ nữ thì đỏ mặt ngồi xuống.

Đứa bé vừa cầm chiếc túi lên thì xe bất ngờ phanh gấp, đứa bé gầy yếu suýt thì té ngã nhưng em vẫn ôm chặt chiếc túi len vào lòng. Một bà già bên cạnh âu yếm nói: “Đúng là một đứa trẻ ngoan!”

Cậu bé cười đáp: “Bà ơi, cháu chưa tốt đâu ạ, mẹ cháu luôn phê bình cháu thường quá quan tâm ánh mắt của người khác, bây giờ cháu dũng cảm giống AQ hơn nhiều rồi ạ”. Người phụ nữ mang thai cúi đầu thấp. Bà ngạc nhiên: “Cháu cũng biết AQ à?"

“Vâng ạ, mẹ cháu cho cháu xem.”

“Đọc xong AQ chính truyện thì cháu học được cái gì?"

“Không nên quan tâm đến ánh mắt của người khác, hãy đi con đường riêng của mình, mỗi người đều đặc biệt giống như là các viên sô-cô-la vậy”

“Mẹ cháu làm nghề gì?”

“Trước kia mẹ cháu là cô giáo trong thôn”

“Bây giờ thì sao?”

Đứa bé mắt đỏ hoe: “Mẹ ở trong túi len này...”

Bà già giật mình, mọi người xung quanh cũng tỏ ra bất an, lúc đó người đàn ông đứng bên cạnh mới nói: "Tôi là chú của nó, cha của nó mấy năm trước chết vì bệnh, mẹ nó một thân một mình nuôi con, cô ấy là cô giáo của thôn nên mọi người rất yêu quý. Vì muốn con có cuộc sống tốt hơn nên nhân lúc nghỉ hè, mẹ nó đã đến công trường làm thêm. Cũng gần đến ngày khai giảng sắp quay về, thì ngày cuối cùng cô ấy bị cột thép rơi trúng. Trong túi len này là hộp tro cốt thi thể mẹ nó".

Đừng để định kiến khiến chúng ta nghĩ rằng những đứa trẻ nghèo chẳng màng tới sách vở. (Ảnh: Internet)
Đừng để định kiến khiến chúng ta nghĩ rằng những đứa trẻ nghèo chẳng màng tới sách vở. (Ảnh: Internet)

Bà già chan chứa nước mắt hỏi: “Cháu còn muốn đi học không?”

Người đàn ông lắc đầu, đứa bé đáp: “Hàng ngày cháu đều đọc sách ở tiệm sách cạnh công trường”. Trên xe rất nhiều người nói muốn tặng cậu bé sách, đứa trẻ cười thật tươi.

“Không để ý đến ánh mắt của người khác, đi con đường riêng của mình”. Đứa bé đó đã làm được bởi vì cậu có một người mẹ chăm chỉ và trí tuệ. Cho dù tương lai có nghèo khổ hay giàu có thì ít nhất, đứa bé cũng dũng cảm sống theo ý mình muốn. Hơn thế nữa, cậu còn vì ước mơ nhỏ nhoi của mình mà nỗ lực đọc sách. Có nhiều đứa trẻ vì nghèo mà tự ti, người mẹ vĩ đại này đã làm một điều khiến nhiều người phải ngước nhìn, đó là giáo dục thành công đứa bé này biết dùng thái độ bao dung lạc quan đối đáp lại sự khinh thường của người khác.

loading...
;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube