Cám ơn em, cám ơn một đóa xuân ngời...

|
Dù cuộc đời không là mãi mãi nhưng tình yêu của em thì mãi như con thuyền luôn đi tìm tôi nơi bến vắng. Một vầng trăng, khúc hát và lời tri ân sau cuối với em nơi thềm khuya: Cám ơn em, cám ơn một đóa xuân ngời...
 
Xem thêm
Khi người ta sống trong tình yêu.
 
Cuộc sống thêm tươi xinh, ánh mắt thêm chút ngại ngùng và nụ cười thêm rạng ngời gương mặt. Thoáng ngỡ ngàng trong cảm giác bất chợt rồi người ta say mê với nó từ thuở nào. Khi ấy cuộc sống đầy đủ hơn với tiếng cười xua nỗi muộn phiền và sự sẻ chia giúp người ta vượt qua khó khăn.
 
Khi người ta mất dần tình yêu.
 
Màu trời tự nhiên cũng xám xịt. Trời trũng xuống với những đám mây như muốn trút mưa. Mọi thứ như một cơn gió thoảng, khi đến thì rất yên lành và ra đi cũng thật nhanh chóng. Rồi trốn chạy, vật vã bao ngày tháng và có thể người ta mong ước phải chi đừng bao giờ biết nhau trên mấy nẻo đường đời..
 
Vậy mà có tình yêu trong mất mát mới hay sự sống này đáng trân trọng biết bao. Mới thấy tình người mỏng manh nhưng để lại trong tâm trí những khắc khoải tuyệt vời. Nếu tình yêu là một đóa hoa thì ngay cả khi tàn lụi nó vẫn đem lại cho người thưởng thức hương thơm đầy lôi cuốn. "Từ em qua tình tràn hết sáng lên tiếng cười" ..
 
 
Tôi bước vào tình yêu đầu tiên, nhẹ nhàng mà quá đỗi đam mê. Là em cho tôi giấc mơ thành hiện thức với sắc màu ấn áp và không gian tràn trề cảm xúc. Là tôi luôn nhận về những rung động cứ hân hoan trong khúc nhạc bất tận về niềm hạnh phúc. Và giấc mơ ấy trải bao lâu cũng vẫn đẹp dịu dàng trong tiềm thức.. Đến nỗi bóng dáng em không còn nhưng tâm tình của tôi vẫn luôn lắng dịu vị ngọt ngào của tình yêu.
 
Ngày em bước ra đời mẹ cho đôi mắt buồn hay ướt, đôi môi nhỏ trái tim luôn một nụ cười. Đến khi bước lên xe hoa cùng tôi, em vẫn tràn căng niềm vui và tình yêu dường như là bất tận. Tất cả những điều đó đi cùng em tới ngày cuối cùng của cuộc đời. Một thời tuổi trẻ đầy đam mê bỗng dưng như ngọn đèn lay lắt trước gió. Tôi đưa em từ bệnh viện về nhà và sắp đón nhận lời chào của tử thần, nhưng em vẫn giữ riêng mình nụ cười hồng thắm khi sự ám ảnh về căn bệnh màu trắng cứ xoáy tận sâu vào lòng..
 
Em nói rằng yêu tôi là một hạnh phúc. Và tôi hiểu rằng hạnh phúc còn lại và em sẽ ra đi. Những ngày cuối cùng bên nhau, em chỉ muốn ôm chặt tôi vào lòng trong những giọt nước mắt lo sợ phải lìa xa. Em yêu tôi và yêu cả sự sống này. Em vẫn chào từ biệt từng người dù em cười còn người ta khóc. Em nhẹ nhàng chấp nhận cuộc sống ngắn ngủi và chỉ dành nuối tiếc cho những ngày hạnh phúc sống bên tôi. Nhưng em cũng sợ lắm hạnh phúc mong manh ngắn ngủi em dành lại nơi tôi sẽ cuốn bay theo hơi thở cuối cùng. Tôi ước chi những ánh mắt nhìn của em không làm tôi khóc. Ước gì màu trắng chỉ làm em thêm tinh khôi mà không đánh cắp hạnh phúc nơi tôi. Lúc này đây, ai hiểu như tôi tình yêu trao nhau hết thảy dù biết rằng ngày mai thứ tình ấy sẽ mất đi, mãi mãi. "Nhẹ trôi những ngày thu qua, hồ in một vầng trăng”.
 
Và... Cám ơn em, cám ơn một đóa xuân ngời.
 
Một lần em đến trong đời và một lần em để lại trong đời, những cảm xúc yêu thương và nhẹ nhàng mơ ước. Dù cuộc đời không là mãi mãi nhưng tình yêu của em thì mãi như con thuyền luôn đi tìm tôi nơi bến vắng. Một vầng trăng, khúc hát và lời tri ân sau cuối với em nơi thềm khuya: Cám ơn em, cám ơn một đóa xuân ngời...
loading...
;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube