Cả em và Sài Gòn đều sẽ bao dung anh đến chừng nào có thể

|

Hôm nay Sài Gòn mưa một trận ra trò, sấm chớp đùng đùng.

Chắc lại có nhiều gia đình công nhân xa xứ phải ngừng bữa cơm chiều mà tát nước từ nhà ra ngõ. Những gánh hàng rong ế ẩm hơn trên vai những bà mẹ đội nón lá quàng tạm miếng nilon ngang vai. Những tấm vé số khó tìm người mua hơn, chắc tối nay không ít đứa trẻ phải gặm tạm bánh mì không thay vì miếng thịt hàng ngày. Những cuốc xe ôm thưa hẳn đi nhường khách cho taxi. 

(Ảnh: Hải Âu)
(Ảnh: Hải Âu)

Có một người đàn ông có vợ và ba con, anh vào Sài Gòn công tác một thời gian. Xa vợ, xa mái ấm gia đình và những tiếng trẻ thơ, anh trở lại là người đàn ông độc thân mơ mộng và thèm khát mới lạ. Đồ ăn Sài Gòn cứ ngòn ngọt “toàn mì chính” khiến anh bực bội, giọng nói Sài Gòn nhừa nhựa buồn thương khiến anh tâm tư, đường phố Sài gòn cứ nườm nượp làm anh thấy cô đơn chả để đâu cho hết. Rồi anh ngỏ lời với tôi, làm người yêu anh nhé.

Con gái Sài Gòn thiệt thà, ruột để ngoài da. Đã thương thì thương hết ruột gan dẫu biết người ta là hoa đã có chủ. Con gái Sài Gòn giọng ngọt như mía lùi, một dạ hai vâng ba cười bốn nói, cái sự ngây thơ còn mãi ngay cả ở những người đàn bà bốn năm chục tuổi. Những quang gánh những chật vật chẳng làm họ mất đi chút nào những bản năng rất đỗi đàn bà rất đỗi giống cái ấy. Tôi thương đàn bà miền Nam thấu tim gan, bởi vì tôi không thể làm được như họ. Cái sự ngây thơ ấy tôi đã đánh rơi mất từ lâu lắm rồi. Thế nên rất nhẹ nhàng, tôi từ chối anh.

Một chuyện xém tình thế là kết thúc. Sài Gòn có hề gì với câu chuyện bé nhỏ bên đường ấy, nó vẫn nườm nượp trôi qua chúng tôi, những kẻ cô đơn không thể đến với nhau vì đủ thứ rào cản vô hình trong hệ thống xã hội dày đặc luân lí. Chúng tôi chỉ có thể chọn một trong hai, anh đặt bản thân mình lên trên những đạo lí vợ chồng, còn tôi thà chết không để những đứa con anh thấy cảnh gia đình tan nát. “Còn anh thì sao?”, anh đã hỏi tôi như thế.

Câu hỏi buồn quá, tôi không trả lời được. Ngoài kia mưa gió Sài Gòn vẫn vần vũ quật ngã biết bao gánh hàng rong và những bờ vai mỏng. Họ hẳn cũng có những câu hỏi buồn thương tương đương như thế, nhưng nào có ai hay câu trả lời ở đâu.

(Ảnh: Hải Âu)
(Ảnh: Hải Âu)

Anh đến với Sài Gòn này chỉ một khoảng thời gian ngắn ngủi, tiền lương hàng tháng, quà bánh, hoa thơm trái ngọt anh gửi về nhà cho vợ con anh. Nếu giờ tôi đặt chân vào con đường ruột rà máu mủ đó, khi anh rời Sài gòn ra đi tôi còn lại gì? Những người dân quê lên tỉnh hòng kiếm miếng sinh nhai, họ góp nhặt từng đồng thắt lưng buộc bụng để gửi về quê sửa mái nhà dột hay mua cuốn tập mới cho con, một lòng mong ngóng đến ngày kiếm đủ số vốn nho nhỏ để về quê gầy dựng quán hàng nương tựa tuổi già. Khi họ đi rồi, Sài gòn còn lại những gì?

Một người bạn tôi từng ví Sài Gòn như cô tình nhân nhẫn nại luôn làm mới mình, ở đây chờ đợi người yêu quay về. Kể cả khi người yêu ấy không quay về, cô vẫn nở nụ cười khoe chiếc răng khểnh hơi chơ vơ, anh đi đi, cứ coi như mọi sự chưa có gì. Người cứ đến rồi đi, Sài Gòn nằm đây ngày ngày thay áo mới, sẵn sàng san sẻ nỗi cô đơn thoáng qua cho kẻ lữ hành thoáng chốc. Buồn mà đẹp gì đâu…

(Ảnh: Hải Âu)
(Ảnh: Hải Âu)

Tôi cũng như Sài Gòn này, chỉ có thể cho anh những buổi tối thứ 7 cà phê lang thang mọi ngóc ngách, những li bia chạm nhau như một thứ nghi lễ san sẻ nỗi cô đơn thành thị, và những câu chuyện cứ kể ra thế thôi không cần đầu cuối chi hết. Tôi không thể cho anh hơn, tôi chỉ là người tình chay tịnh.

Anh sẽ không bao giờ bỏ được hương vị món ăn miền Bắc, cũng như không đời nào bỏ người vợ và ba đứa con để đến với tôi. Dù vậy, tôi không hề trách anh gì đâu. Cả tôi và Sài Gòn này đều sẽ bao dung anh đến chừng nào có thể, để một ngày ở lại anh cũng không thấy cô đơn, một phút trước lúc rời đi anh vẫn không thấy gì ngoài bầu trời đầy nắng. Sài gòn ấm áp khi cần, quyết tuyệt khi chia tay mà không cần ai hay biết.

Anh đi rồi, tôi và Sài Gòn sẽ lại thay áo mới, viết mãi truyện ngắn về những kẻ lữ hành dừng chân. Chả đầu cuối chi hết, những câu chuyện cứ thế kể ra thôi…

loading...
;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube