Bức thư của cô y tá khiến ai hay "khinh người" phải bỏ ngay tính xấu

|

Bức tâm thư không chỉ là nỗi lòng riêng của nữ y tá người Úc mà còn là tiếng nói đòi lại bình đẳng chung của những nghề nghiệp đang bị coi thường trong xã hội.

Caitlin Brassington là một y tá tại bệnh viện tư Toowoomba, Queensland, Australia. Trong một lần vô tình gặp người quen khi cô đang làm việc, người này đã nói những điều thiếu tôn trọng về nghề nghiệp của Caitlin. Quá bức xúc, nữ y tá quyết định viết một bức tâm thư gửi người đó về việc cần tôn trọng nghề nghiệp của người khác. Sau khi được tải lên mạng, lá thư này đã khiến dư luận xôn xao. 

Sau khi bị một người quen khinh thường nghề nghiệp của mình, nữ y tá quyết định viết một bức tâm tư gửi đến người đó.
Sau khi bị một người quen khinh thường nghề nghiệp của mình, nữ y tá quyết định viết một bức tâm tư gửi đến người đó.

Bức thư có nội dung như sau: 

"Vài đêm trước, như thường lệ, tôi về nhà sau một ca làm bận rộn. Sáng hôm đó, tôi gửi ba cô con gái còn đang ngủ say cho chị trông trẻ chăm sóc và ra khỏi nhà từ 6 giờ sáng để tới bệnh viện làm công việc y tá của mình.

Tôi cảm thấy rất mệt mỏi. Tôi bỏ bữa trưa và tiếp tục chăm sóc cho một số em bé bị ốm nặng. Tôi đã rất tức giận, rất tức giận và có thêm một chút buồn nữa.

Trên đường về nhà, tôi dừng lại một cửa hàng để mua sữa và gặp một người quen. Cô ấy chưa bao giờ nhìn thấy tôi mặc đồng phục ý tá trước đó và nói với tôi rằng cô ấy không biết tôi "chỉ là một y tá". Ồ, chỉ là... tôi không biết phải nói sao nữa.

Suốt 18 năm sự nghiệp, tôi đã nghe câu đó rất, rất nhiều lần. Nhưng đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy bị tổn thương nhiều đến như vậy. Có lẽ hôm đó vì tôi đã quá mệt mỏi, cả về thể chất lẫn tinh thần, sau một ngày làm việc như bình thường.

Có lẽ cô ấy chỉ lỡ lời. Nhưng thực tế, chẳng phải chúng ta cần tôn trọng nghề nghiệp của tất cả mọi người và không được phép đánh giá giá trị của họ chỉ dựa vào tên gọi công việc họ làm hay sao? Cô ấy có nói tôi "chỉ là một y tá" nếu tôi mặc vest, đi giày cao gót thay vì mặc đồng phục và đi giày y tá không?

Trong thế giới mà ngày nay mọi người giao tiếp qua màn hình và gõ phím nhắn tin nhiều hơn, chúng ta cần một lời nhắc nhở về cách nói chuyện với người khác ngoài đời thực, cách thể hiện lòng biết ơn và nhận thức được ảnh hưởng từ lời nói của chúng ta.

Vì vậy, trước khi vội chạy đi đón con, tôi đã đăng một bức thư mở lên trang cá nhân, gửi cho cô người quen tôi gặp ở cửa hàng để hỏi lại một câu: Liệu tôi có phải chỉ là một y tá hay không?

"Tôi đã đưa nhiều em bé đến với thế giới này, nhiều bé còn cần sự giúp đỡ của tôi để có được hơi thở đầu tiên nhưng tôi chỉ là một y tá.

Tôi đã nắm lấy tay bệnh nhân và ở bên họ đến khi họ trút hơi thở cuối cùng nhưng tôi chỉ là một y tá.

Tôi đã động viên những ông bố bà mẹ đang đau buồn vì mất con nhưng tôi chỉ là một y tá.

Tôi đã cấp cứu hồi sức cho bệnh nhân và mang họ trở lại cuộc sống nhưng tôi chỉ là một y tá.

Tôi là đôi mắt, đôi tai và bàn tay của các bác sĩ với khả năng đánh giá, điều trị và theo dõi tình trạng sức khỏe cho các bạn nhưng tôi chỉ là một y tá.

Tôi có thể nghe tiếng phổi của một em bé sơ sinh và biết được chỗ nào bị thiếu khí nhưng tôi chỉ là một y tá.

Tôi có thể hướng dẫn cho các bệnh nhân, điều dưỡng, y tá và bác sĩ trẻ về các chứng bệnh, tiên lượng bệnh và kế hoạch điều trị nhưng tôi chỉ là một y tá.

Tôi từng là giảng viên của một trường y, dạy các sinh viên y khoa cách thực hiện khám bệnh có hệ thống với bệnh nhân nhưng chỉ là một y tá.

Tôi luôn đứng về phía bệnh nhân khi hệ thống chăm sóc sức khỏe không phải lúc nào cũng đặt lợi ích của họ lên trên hết nhưng tôi chỉ là một y tá.

Tôi sẽ bỏ lỡ Giáng sinh, sinh nhật và những vở nhạc kịch ở trường của các con mình để đi làm, chăm sóc cho những người thân yêu của bạn nhưng tôi chỉ là một y tá.

Tôi có thể lấy máu, đặt ống thông và khâu một vết thương nhưng tôi chỉ là một y tá.

Tôi hiểu những khác biệt về mặt giải phẫu, sinh lí và tâm lí ở mọi lứa tuổi của trẻ em, cũng như quan hệ của chúng với cách chúng tôi chăm sóc và điều trị cho trẻ em nhưng tôi chỉ là một y tá.

Tôi có thể xử lí tình huống tim ngừng đập ở một em bé sơ sinh, một đứa trẻ hoặc một người lớn nhưng tôi chỉ là một y tá.

Tôi có thể cho bạn biết liều lượng adrenaline hoặc amiodarone dựa trên cân nặng mà con bạn cần dùng để chúng hồi tỉnh lại khi cấp cứu nhưng tôi chỉ là một y tá.

Tôi mang đến sự thoải mái, tình thương cùng hỗ trợ tình cảm và xã hội cho những bệnh nhân và gia đình họ trong những thời khắc khó khăn nhất nhưng tôi chỉ là một y tá.

Tôi làm việc 12 tiếng một ca, không được nghỉ đi vệ sinh hay uống cà phê để bảo đảm bệnh nhân nhận được sự chăm sóc tốt nhất có thể nhưng tôi chỉ là một y tá.

Tôi đã bị bệnh nhân quát vào mặt, nôn và thậm chí tiểu tiện vào người vậy mà tôi vẫn đi làm và làm tốt công việc của mình nhưng tôi chỉ là một y tá.

Tôi đã, đang và sẽ tiếp tục dùng kinh nghiệm, kiến thức và năng lực của mình để cứu sống và chăm sóc người khác nhưng tôi chỉ là một y tá.

Vì vậy, cô người quen thân mến ở cửa hàng nơi góc phố, nếu tôi 'chỉ là một y tá', vậy thì có kì cục không khi tôi tự hào rằng tôi là một y tá!"

Ngay sau khi đăng bức thư này lên trang cá nhân, Caitlin đã vội vàng chạy đi đón con. Nữ y tá chia sẻ rằng suốt buổi chiều hôm đó, cô cứ nghĩ rằng mình đã quá vội vàng để cảm xúc chi phối và làm "một việc mà cô chưa bao giờ làm​."

Nhưng khi về nhà, Caitlin cho biết cô đã hoàn toàn bị choáng ngợp trước phản ứng của mọi người. Rất nhiều người đã lên tiếng thể hiện sự ủng hộ, thừa nhận công lao và tình cảm trân trọng dành cho các y tá. Nhiều tài khoản bình luận trong post của Caitlin kể lại những câu chuyện cảm động về tấm lòng của các y tá như một lời động viên, tri ân gửi đến cô và toàn thể các y tá khác trên thế giới.

Chẳng hạn như câu chuyện các y tá vượt hàng trăm cây số để nói lời tạm biệt với một bệnh nhân mà mình đã gắn bó, hay chuyện những nạn nhân ốm nặng đã hồi phục nhờ "bàn tay thần kì" của các y tá,... Caitlin nói rằng những bình luận đó làm cô vừa muốn khóc lại vừa muốn bật cười, và tất cả đều khiến cô xúc động.

Chân dung nữ y tá người Úc gây xôn xao xã hội với bức tâm thư "chạm đến trái tim".​
Chân dung nữ y tá người Úc gây xôn xao xã hội với bức tâm thư "chạm đến trái tim".​

"Không gì có thể làm tôi hạnh phúc hơn khi tất cả các y tá đều có thể đọc được những lời đó. Những tình cảm, sự công nhận, tôn trọng, lòng biết ơn và lời động viên ấy không chỉ dành cho tôi mà dành cho mọi y tá trên thế giới, tất cả chúng tôi đều xứng đáng được nghe những lời đó", cô chia sẻ.

Ngoài ra, nữ y tá còn nhấn mạnh: "Tôi cũng mong xã hội chúng ta sẽ ngừng việc dùng từ 'chỉ là' khi nói về nghề nghiệp của người khác hay chính bản thân mình. Chúng tá không 'chỉ là y tá', 'chỉ là giáo viên', 'chỉ là cảnh sát', 'chỉ là bà mẹ', hay 'chỉ là ông bố'. Chúng ta cứu sống mạng người, kiến tạo những tư tưởng tương lai và tạo ra sự thay đổi. Hãy đứng hiên ngang, tự hào và hỗ trợ những người khác hết mình bằng thái độ tích cực. Vâng, tôi tự hào vì 'chỉ là một y tá'".

"Hãy đứng hiên ngang, tự hào và hỗ trợ những người khác hết mình bằng thái độ tích cực. Vâng, tôi tự hào vì 'chỉ là một y tá'".
"Hãy đứng hiên ngang, tự hào và hỗ trợ những người khác hết mình bằng thái độ tích cực. Vâng, tôi tự hào vì 'chỉ là một y tá'".

Mỗi nghề nghiệp đều có vai trò, ý nghĩa riêng biệt của nó trong xã hội và chúng ta không thể đi so sánh nghề này "đẳng cấp" hơn nghề khác bằng cách dựa vào tiền lương hay môi trường làm việc. Nghề y cứu người khỏi bệnh tật thì nghề giáo cứu người khỏi dốt nát, mang đến tương lai; nghề kĩ sư xây dựng nhà cửa, cầu đường thì công nhân quét dọn mang lại môi trường xanh sạch, thợ cống nước giúp thành phố khỏi triều cường,... Hãy nghưng so sánh và ngưng khinh thường bản thân, cũng như Cailtin đã nói, làm tốt công việc của mình và tự hào vì mình chính là ai đó!

loading...
;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube