Anh không thể yêu em trọn vẹn, vì anh là gay

5 ngày trước khi cưới, anh quỳ xuống chân cô bật khóc: “Anh xin lỗi em, nhưng anh là gay. Anh không thể lấy em.” Cô tím tái mặt mày. Thiệp cưới đã gửi. Đành thế, cô vẫn quyết định lấy anh, chàng gay mà cô đã yêu suốt hai năm nay.

Cô vẫn lấy anh bởi cô hận anh. Cô không hận vì kẻ mà cô yêu tha thiết là gay, mà vì anh rắp tâm lừa dối cô đến phút cuối cùng. Anh đã làm tất cả để cô nghĩ rằng, anh và cô sinh ra là dành cho nhau. Và phút cuối, anh làm tâm hồn cô nát tan chỉ bằng sự thừa nhận trắng trợn.

Ngay đêm tân hôn, cô đã uống say mèm, nước mắt cô chảy ướt gối. Anh chờ cô nằm ngay ngắn trên giường rồi lặng lẽ nằm kế bên. Nửa đêm, tỉnh giấc, cô quờ quạng tìm kiếm thân thể kẻ đã trở thành chồng mình, nhưng anh không có phản ứng nào. Cô bỏ cuộc. 

Như một trò chơi dành riêng cho những kẻ không bình thường, mỗi ngày qua đi, cô luôn dành cho anh những lời cay nghiệt khi trong lòng rạo rực yêu đương nhất. Hàng trăm lần cô tự nhủ phải bỏ anh ngay, nhưng bỏ anh thì cô sống với ai? Chỉ duy nhất với gã gay ấy, cô mới tìm được cảm xúc yêu đương. Cô yêu anh, yêu điên cuồng và bất chấp tất cả. Kể cả khi biết rõ anh đồng tính, cô vẫn muốn làm vợ anh.

Đã là vợ chồng thì phải có chuyện ân ái, vậy mà anh không thể nhắm mắt cho tròn trách nhiệm như bao gã đàn ông khác. Trên đời này, đâu chỉ mình cô lấy phải chồng gay. Sao anh lại đối xử với cô như thế, nào có ai ép uổng gì cho cam? Đến giờ, Ngân vẫn cảm nhận được tình yêu anh dành cho cô, vậy hóa ra cảm giác đã phản bội cô? Chồng cô đấy, mỗi đêm vẫn trơ mắt nhìn cô bực dọc, đau đớn, còn cô vẫn không thể đưa tay kí vào tờ li hôn đã có sẵn chữ kí của anh. Cô hận đến bầm gan tím ruột, nhưng vẫn chẳng đủ can đảm để quyết định rời xa chồng.

Thường thì cô đi làm về muộn hơn chồng. Bởi lẽ, cô sợ cảm giác trở về căn nhà trống trải để rồi tự hỏi, bây giờ chồng mình đang ở đâu, với ai, có trở về nhà hay không. Vì vậy, cô luôn luôn liếc nhìn đôi giày của chồng ngay khi bước qua cánh cửa. Rất nhẹ, cô thở phào và buông mình xuống chiếc sofa màu trắng khi thấy đôi giày quen thuộc nằm gọn nơi xó nhà. Chồng cô đang nấu ăn dưới bếp, một cách chăm chỉ và tận tụy.

Hàng trăm lần cô nhìn hình ảnh ấy mà nước mắt giàn giụa. Cô thèm được ôm chồng từ sau, được lăng xăng phụ anh, được nghe và được kể chuyện với anh. Nhưng Minh chẳng muốn cô phụ giúp điều gì, càng không khiến cô đụng vào thân thể anh. Một sự trừng phạt khốn khổ nhất mà người đàn ông dành cho người đàn bà yêu họ. Cô mỉm cười chua chát, toàn thân cô mỏi mệt đến rã rời. Ý định tìm lọ dầu nóng để xoa bóp vừa lóe lên thì vai cô được đỡ dậy bằng một cánh tay rắn rỏi. Chồng lặng im nhúng hai bàn chân cô vào chậu nước ấm áp. Anh là người duy nhất ngoài mẹ biết rằng cô rất thích cảm giác được vuốt ve bàn chân khi mỏi mệt. Lòng cô lại trĩu nặng và đau nhói, cô đạp tung tóe chậu nước: ”Này, anh là thằng gay đầy tớ đấy hả?”.

Chồng sững sờ nhìn cô, nhưng rất nhanh sau đó, anh cúi xuống nắn bóp những ngón chân cô một cách trìu mến, lau chùi sạch sẽ rồi mới thu gọn mọi thứ. Anh không bao giờ qua đêm ở ngoài, nhưng điều ấy chẳng làm vơi đi sự ghen tuông hằn học trong lòng cô. Có thể anh ta đã tranh thủ buổi trưa cũng nên. Trong đầu cô không bao giờ thôi ám ảnh về hình ảnh một gã trai ẻo lả nào đó được chồng cô ôm ấp mỗi buổi trưa hay mơ tưởng mỗi đêm.

Cô đay nghiến trong tâm tưởng, ghen tuông trong trái tim và hằn học trong từng hành động. Nhưng cô không rình mò hay thúc ép chồng phải nói ra điều gì. Thà cứ sống trong những giả thuyết do cô đặt ra còn dễ chịu hơn nhiều việc phải chứng kiến tận mắt. Thỉnh thoảng cô cố tình ngủ lại nhà bạn bè, không bao giờ làm gì có lỗi với chồng nhưng cô vẫn gọi về trêu ngươi kiểu: “Đêm nay tôi ở khách sạn với một kẻ được gọi là đàn ông, được chứ?”.

Chồng không lồng lộn bắt cô về như mong đợi của cô. Anh im lặng, nhưng nếu đêm ấy ba giờ sáng cô trở về thì vẫn thấy anh ngồi đợi. Nhiều lần cô tức điên, chỉ cần nhìn thấy thế, cô lại lao ra cửa, nhưng những lúc ấy, anh ôm chặt lấy cô, nhấc bổng vợ đặt lên giường và khóa chặt cửa. Phòng ngủ chẳng có quá nhiều đồ dùng như ngày mới lấy nhau để cô được đập phá.

Đàn ông yêu thương cô đâu ít. Vậy mà cô chẳng bao giờ để tâm đến, hờ hững chối từ để hằng đêm phải đau khổ vì kẻ được gọi là chồng mình. Chồng dửng dưng lắm, nhưng anh không bao giờ thô bạo với cô. Cô biết, rất nhiều lần chồng tưởng cô đã ngủ, anh hôn lên trán cô, ôm cô thật chặt và lồng ngực anh hổn hển như bị ai bóp nghẹt.

Đôi khi cô thấy căm ghét cái bóng người lặng lẽ cam chịu của chồng, nhưng cũng không thể chịu đựng nếu buổi sáng ngủ dậy, sờ soạng mà không thấy chồng. Nhiều lần chồng dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng, cô tỉnh giấc và hoảng loạn tìm kiếm. Khi mắt họ gặp nhau, cả hai cùng lặng im quay đi. Cô vẫn tin anh thực sự yêu cô, yêu theo cách nào đó của riêng anh mà cô không biết được.

Chỉ một lần, chồng nổi nóng và xô cô ra thật xa. Đó là khi cô cất lời cay đắng: “Anh không yêu em cũng được, nhưng em muốn có một đứa con.” Cô chỉ biết nhìn vẻ mặt hoảng loạn của chồng mà cười ra nước mắt: “Ôi! Một thằng gay đạo đức… Người yêu anh cấm không cho anh có con với tôi à?”. Anh chẳng nói gì, chỉ đứng phắt dậy, gần như chạy khỏi phòng. Nhưng cô biết, mắt anh vừa trào ra một giọt nước. Anh khóc vì ai? Vì anh, vì cô hay vì gã người tình đáng nguyền rủa nào đó?

Cô biết rồi một ngày chồng sẽ bỏ đi. Chính anh đã nói như vậy: “Nếu một lúc nào đó anh đi tìm cuộc sống riêng, xin em hãy chấp nhận điều ấy.” Cô gật đầu lạnh giá. Phải vậy thôi. Chả lẽ lại lôi anh vào giường và ôm chặt mà khóc, mà chửi đến suốt đời. Cô mơ hồ biết rằng, ngoài giờ làm việc ở công ti, anh còn làm việc trong một tổ chức từ thiện phi chính phủ.

Một lần, khi đang ngồi ăn cơm, anh đã nhắc đến việc sẽ làm thủ tục để sang làm việc lâu dài ở châu Phi. Cô thấy mắt anh nhìn cô tha thiết, chăm chú và đầy lo lắng. Cô thản nhiên vừa ăn vừa nhìn vào chiếc tivi ngoài phòng khách, vẻ hờ hững cố tình. Lòng cô đau đớn nhưng đâu thể nào ngăn cản ý muốn ấy. Chẳng phải lâu nay cô đã biết rất rõ một ngày nào đó anh sẽ ra đi hay sao? Từ hôm đó, gương mặt anh thường u buồn và chăm sóc cô kĩ hơn bao giờ hết. Cô biết rất rõ, thời gian mình còn được sống với chồng bây giờ chỉ tính từng ngày và cái ngày cuối cùng chẳng thể nào cô biết được. Cô hối hả, hoảng loạn trong vỏ bọc của sự dửng dưng, đến quặn thắt.

Nhưng cô không thể tưởng tượng được rằng chồng lại bỏ đi vào ngày hôm nay. Kỉ niệm hai năm ngày cưới, cô mở cửa nhà, chẳng thấy đôi giày của chồng, cô hoảng loạn tìm kiếm. Ánh mắt cô dừng lại trên mặt bàn, nơi có mảnh giấy là kết quả xét nghiệm và một lá thư anh để lại: “Vợ thương yêu! Anh muốn sống những ngày cuối cùng có ý nghĩa. Hai năm qua, dù đau khổ và nhiều nước mắt, nhưng anh đã thực sự hạnh phúc. Anh biết em sẽ rất đau khổ khi đọc lá thư này, nhưng anh vẫn ước ao giữ cho vợ mình trong sáng để bước tiếp cuộc đời khi vắng anh. Người đàn ông sau này đến với em sẽ thực sự kính trọng vợ anh. Và anh đã rất cố gắng để bảo vệ em, bởi vì anh quá yêu em. Cảm ơn em vì đã luôn bên cạnh anh, chỉ mong em tìm được sự bình yên trong lòng. Anh yêu em, mãi mãi…”.

Sự thực là chồng cô nhiễm HIV. Kết quả này có trước ngày cưới đúng 5 ngày. Chồng cô không phải gay. Anh tìm mọi cách để bảo vệ cô, nhưng anh không biết rằng cô căm thù sự bảo vệ ấy biết chừng nào. Anh để lại cho cô tất cả, trừ anh. Có hàng trăm cách để bảo vệ cô, sao anh lại chọn cách đau đớn đến thế? Cô khuỵu xuống, vì biết rằng sẽ thật khó tìm thấy chồng. Nhưng không phải là không thể, cô biết tổ chức từ thiện mà anh tham gia. Cô sẽ không ngồi yên để gặm nhấm sự đơn độc và rời xa chồng vĩnh viễn. Cô khóc, tức tưởi: “Tại sao anh không phải gay?”.

Thà rằng anh phản bội cô, thà anh là gay và bỏ rơi cô vì một người nào đó. Hai năm trời cô sống trong sự hoài nghi. Sẽ thế thôi, cô sẽ theo anh đến bất cứ đâu. Còn bây giờ, phải tìm ra anh đã.

 

Xúc động mạnh trước hành động bất ngờ trước khi chết của cặp vợ chồng già

Phụ nữ lấy chồng cũng như chơi một ván bài đỏ đen

Tay anh cứng là để giữ cho tay em mềm

chuyện cảm động

Xã hội Vụ án hiếp dâm 55 phút trước

Ba yêu cầu nữ chủ tiệm phải cởi hết quần áo để quan hệ tình dục. Chị Nhung vờ đồng ý rồi vùng chạy ra ngoài hô hoán cho người dân.

Nhạc Việt Tiên Tiên 2 giờ trước

Sau 3 tháng phát hành MV "Chắc anh đang", Tiên Tiên đã mang đến một ca khúc cực chất có tên "Over you".

Mùa hè này sẽ là sự trở lại đầy ngoạn mục của những họa tiết tưởng chừng đã "im hơi hơi lặng tiếng" nay lại "phủ sóng" mạnh mẽ hơn trước.

Cách kể chuyện của chàng trai về mối tình 10 năm vừa dễ thương, vừa hài hước khiến cộng đồng mạng không thể nhịn được cười.

WAGs Champions League 3 giờ trước

Chung kết cúp C1 2017/18 không chỉ hấp dẫn bởi màn so tài của các siêu sao sân cỏ mà trên khán đài, dàn Wags của họ cũng hâm nóng đại chiến hơn bao giờ hết.

Người đẹp Sao Việt 24h 3 giờ trước

Ý tưởng bỏ cấp phép người đẹp thi nhan sắc quốc tế của Bộ VH-TT&DL đang nhận được khá nhiều ý kiến trái chiều, giờ đây đã đưa ra quyết định mới.

Những thiết kế dự sự kiện phải luôn giữ gìn cẩn thận, sạch sẽ, tránh làm bẩn hay hư hỏng,... là một trong những nguyên tắc quan trọng khi nghệ sĩ mượn đồ.

Bóng đá Champions League 3 giờ trước

Được chơi ở chung kết Champions League đã là một vinh dự, thế nhưng những cầu thủ trong danh sách này đều đã có ít nhất 5 lần góp mặt ở trận đấu cuối cùng

Không chỉ sở hữu nhiều bản hit mà các "ca sĩ hội chợ" dưới đây còn sở hữu lượng fan hâm mộ đông đảo không kém gì các ca sĩ hạng A trong showbiz.

Game Thông tin hữu ích 3 giờ trước

Không chỉ diễn ra sự kiện ra mắt, sẽ có rất nhiều những hoạt động bên lề khác sẽ “bùng cháy” để chúc mừng Lineage 2: Revolution chính thức có mặt tại Việt Nam.

Du lịch Thông tin hữu ích 3 giờ trước

Có người, dành cả tuổi thanh xuân để yêu ai đó… Còn có người, dành cả tuổi thanh xuân để chinh phục những vùng đất mới.

Thời trang Mr. Gay World 2018 3 giờ trước

Như thường lệ, cuộc thi Quý ông Đồng tính Thế giới 2018 đã bắt đầu những ngày khai mạc đầu tiên với danh sách thí sinh đặc sắc từ các nước.

Xã hội Mua bán dâm 3 giờ trước

Thời điểm kiểm tra khách sạn, lực lượng chức năng phát hiện Phó chủ tịch phụ trách truyền thông - Liên đoàn bóng đá Việt Nam đang ở cùng phòng với 1 cô gái.

X Ðóng